Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ

Chương 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thư Quân đợi đám giải tán mới ôm túi kéo Bùi Ngạn Sinh qua khúc cua, trán rịn đầy mồ hôi: "Thế t.ử, ngài đừng phí công mất sức nữa. Ta... Ta tuyển ở rể, hơn nữa cũng chọn ." Lúc những lời , nàng như tiếp thêm can đảm mà bình tĩnh thi lễ với y.

 

"Thư Quân thể nhận tấm lòng của thế t.ử . Chuyện là do Thư Quân trái, mong ngài thứ ."

 

Nói xong, Thư Quân cảm giác như trút một gánh nặng. Nàng để ý đến vẻ mặt Bùi Ngạn Sinh nữa mà nhanh ch.óng xoay rời .

 

Bùi Ngạn Sinh như tạt một chậu nước lạnh ngơ ngơ ngác ngác mãi nhích nổi bước nào.

 

Thấy y hồn vía lên mây, nội thị bên cạnh khỏi theo hướng Thư Quân rời khuyên nhủ:

 

"Thế t.ử, ngài đừng trách cô nương nhà nhẫn tâm, tại cách của ngài đúng đấy."

 

"Hả? Sao cách của đúng chứ?" Bùi Ngạn Sinh ngơ ngác đầu .

 

Nội thị cong cả mắt: "Ngài quá vội vàng đấy mà. Hôn sự còn định mà ngài rêu rao ngay mặt nhiều . Ngài thì trong lòng cô nương nhà sẽ nghĩ gì đây? Ngài chính thức mời bà mối đến cửa cầu hôn định hôn sự mới chứ."

 

Bùi Ngạn Sinh vội la lên: " mà phụ mẫu chịu. Chẳng vội vàng tới xin Hoàng tổ phụ giúp ? Hơn nữa vẻ Hoàng tổ phụ cũng đồng ý , chỉ chờ phụ mẫu gật đầu đồng ý và thánh chỉ hạ xuống Thư gia nữa là ván đóng thành thuyền ."

 

Nội thị thầm cảm thán trong lòng rằng tiểu chủ t.ử sốt sắng ghê, điều tác phong việc điềm đạm cho lắm. Mà thôi, so với Thế t.ử Hoài Dương Vương thì chẳng Thư Quân thiếu chút lòng thành ?

 

Thế là nội thị khuyên Bùi Ngạn Sinh về: "Ngài bình tĩnh , bây giờ đừng đuổi theo cô nương nhà nữa, chờ Thái Thượng Hoàng mặt cho."

 

Bùi Ngạn Sinh cũng ý thức hành động của hôm nay quá đà. nếu Tạ Vân hùng hùng hổ hổ gây sự thì y cũng sẽ ép để lộ chuyện .

 

Sau khi hất Bùi Ngạn Sinh , Thư Quân trùng hợp gặp Thôi Phượng Lâm ở con đường phía cung Từ Ninh. Thấy đối phương, cả hai đều khỏi ngạc nhiên. Thôi Phượng Lâm nhanh ch.óng mỉm hỏi: "Sao ở đây ?"

 

Thư Quân ngại tới Tàng Thư các nên chỉ chỉ cánh rừng lưng: "Vừa gặp Thế t.ử Lâm Xuyên Vương. Ta... Ta bảo đừng kêu la nữa."

 

Thôi Phượng Lâm thể hiểu tâm trạng của nàng: "Tấm lòng của thế t.ử đáng quý, chỉ điều việc xốc nổi."

 

 

Thư Quân cũng khó hiểu khi chạm mặt Thôi Phượng Lâm ở đây: "Sao tỷ ở đây ?"

 

Cung Trữ Tú và nơi ở hai hướng trái ngược mà.

 

Mặt mày Thôi Phượng Lâm vẫn như thường: "Ta vốn định tới Tàng Thư các mượn sách nhưng tiếc là nên đành trở ."

 

"Hả? Không ..."

 

Tim Thư Quân đập như đ.á.n.h trống. Nàng đó nhiều nhưng ai cản bao giờ, thành nhất thời hiểu lắm, đành tạm thời cho qua.

 

Hai chạm mặt nên đành kết bạn về cung Trữ Tú.

 

Bọn họ quen nên mở miệng chủ đề chuyện. Trên đường về Thôi Phượng Lâm hỏi nàng cung thư đồng, đó từ từ lái sang hôn sự.

 

Thư Quân suy nghĩ một hồi càng kiên định với quyết định của bản : "Nhà định tuyển ở rể." Nàng tìm Bùi Việt hỏi cho rõ mới . Chuyện thể kéo dài hơn nữa, nếu tên Bùi Ngạn Sinh sẽ ầm ĩ như thế nào.

 

Thôi Phượng Lâm nàng: "Thế t.ử Lâm Xuyên Vương sẽ chịu đến ở rể nhà ."

 

Thư Quân hổ mặt đỏ lên: "Ai tìm chứ? Tất nhiên là tìm bằng lòng ."

 

Thôi Phượng Lâm thở dài : "Bây giờ tìm ở rể còn khó hơn cả tìm rể vàng."

 

Nhớ đến Bùi Việt là lòng Thư Quân rối bời: " thế."

 

Thôi Phượng Lâm chỉ coi như nàng đang hổ nên sâu vấn đề nữa, đồng thời cũng xác định chắc chắn trong lòng rằng Thư Quân quen Hoàng đế.

 

Một khắc đồng hồ , hai dọc theo con đường nhỏ bên bìa rừng Ngự Hoa viên, trở cung Trữ Tú, trùng hợp đến giờ cơm tối nhưng chẳng thấy bóng dáng Tạ Vân , trong phòng chỉ Lý Anh.

 

Vừa Lý Anh cũng bên cạnh xem bộ quá trình Tạ Vân gây khó dễ cho Thư Quân. Nghi ngờ trong lòng còn nữa nên tất nhiên cái của nàng về Thư Quân cũng đổi. Thấy hai bọn họ cùng , nàng khỏi lâu hơn một chút.

 

 

Thư Quân tránh ánh mắt nàng sang bảo Thôi Phượng Lâm ăn , về phòng một chút cái . Thôi Phượng Lâm bước Dụng Thiện thính xuống đối diện Lý Anh, nhân lúc cung nhân dọn đồ ăn lên mà với nàng : "Đừng khó Thư cô nương nữa, trái tim nàng ở trong cung . Vừa nàng với trong nhà định tìm ở rể."

 

Lý Anh cầm đũa nhúc nhích, chỉ với vẻ mỉa mai: "Bùi Ngạn Sinh sẽ im nàng chắc?"

 

Nhất định sẽ : "E rằng ý định sẽ thành hiện thực . Lần Hoài Dương Vương chuyện thiếu Thư gia một ơn huệ lớn nên chắc chắn sẽ mặt giúp cho Thư gia thuyết phục Thái Thượng Hoàng."

 

"Những chuyện quan trọng lắm. Quan trọng nhất là gia cảnh nàng , bây giờ Công chúa Thục Nguyệt ép cung thư đồng, ý đồ lãng phí thời gian của nàng . Ta đoán vì chuyện mà Thư Thái phi chọc giận Thái Thượng Hoàng, thành mới âm thầm chăm sóc nàng . Nàng chỗ dựa, cũng chí lớn ở đây, xin tỷ tỷ nương tay đừng khó nàng nữa."

 

Lý Anh ngứa mắt cái kiểu vẻ của Thôi Phượng Lâm nên lạnh lùng : "Nàng cản đường thì tất nhiên cũng chẳng mà để ý đến nàng ."

 

Nghe , Thôi Phượng Lâm hiểu Lý Anh sẽ theo Tạ Vân bắt nạt Thư Quân nữa.

 

Thấy cung nhân dọn xong đồ ăn, hai đều dừng cuộc đối thoại .

 

Chốc lát , Tạ Vân thướt tha , liếc quanh phòng thấy Thư Quân thì ngạc nhiên hỏi: "Ủa? Muội Thư gia về ?"

 

Thấy mặt nàng đầy vẻ quan tâm, Thôi Phượng Lâm cảm thấy nghẹn. Người lật mặt còn nhanh hơn cả lật sách nữa. Nghĩ nhưng nàng vẫn tính giải thích:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-17.html.]

"Muội về phòng ."

 

Tạ Vân Thư Quân chọc giận nên bật : " sai thật."

 

Mặc dù Thư Quân tới Dụng Thiện thính ăn cơm nhưng cung nhân sợ nàng đói bụng nên vẫn để riêng hộp đựng thức ăn trong phòng ngủ cho nàng. Như vốn hợp quy củ nhưng Lưu công công dặn rằng Thư Quân chính là quy củ .

 

Dùng cơm tối xong, mấy dạo trong sân tiêu thực, đó tránh khỏi việc chạm mặt .

 

Nhìn thấy Lý Anh, Thư Quân thản nhiên chỗ khác nhấc chân lên hành lang sân .

 

 

Thôi Phượng Lâm theo nàng mà chậm rãi tiến lên đón: "Tỷ cũng hóng gió ? Ủa? Sao thấy Tạ cô nương ?"

 

Lý Anh đang cầm một chuỗi mười tám hạt ngọc bích màu tím trong tay thờ ơ chơi đùa: "Chắc đang lang thang khắp nơi trong cung nhân cơ hội tìm bệ hạ ."

 

Thôi Phượng Lâm cong môi một tiếng, nên gì nữa nên hai bèn sóng vai hành lang ngắm trời đêm.

 

Đầu tháng ba gió đêm ấm áp, trăng lưỡi liềm như một miếng bạc mỏng khảm bầu trời. Lúc trời tối hẳn, vẫn còn một lớp sương mù mỏng manh trôi lơ lửng.

 

Lý Anh bầu trời tính là trong bên đột nhiên :

 

"Tối nay Tạ Vân sẽ gặp bệ hạ ."

 

Ngón tay giấu trong tay áo của Thôi Phượng Lâm khỏi siết c.h.ặ.t . Những lời thì vẻ bình thường gì lạ nhưng để lộ quá nhiều tin tức.

 

Mặc dù Lý Anh gần gũi Hoàng đế bằng Tạ Vân nhưng tổ phụ nàng ở giữa trung tâm quyền lực. Hiểu của nàng về thế cục trong triều ăn đứt Tạ Vân. Bệ hạ giữ nhiều năm, từng lâm hạnh cả cung nữ. Hắn đến hậu cung một là tới cung Từ Ninh thỉnh an Hoàng Thái hậu, hai là tới cung Vạn Thọ của Thái Thượng Hoàng, còn thì là tới Tàng Thư các ở góc Tây Nam cung Từ Ninh. Lý Anh như chắc chắn là bệ hạ chuyện gì đó giữ chân thời gian tới hậu cung nữa.

 

*

 

Đêm khuya nhưng đèn đuốc ở Ngự Thư phòng vẫn sáng choang. Bùi Việt mới bàn chuyện ở Trung thư tỉnh về, mặt mày xanh mét.

 

Lưu Khuê sợ nội thị bên trong phục vụ chu chọc giận Hoàng đế nên tự tiến lên quần áo cho , đồng thời còn thấp giọng khuyên nhủ:

 

"Bệ hạ bớt giận, chỉ là mấy sĩ t.ử thôi mà, thể trò trống gì chứ."

 

Đôi môi mỏng của Bùi Việt cong lên tạo thành một nụ sắc bén, đáy mắt phủ đầy giá lạnh: "Trẫm tức giận vì đám sĩ t.ử , trẫm tức vì kẻ lưng đổ dầu lửa ngấm ngầm mưu tính trẫm."

 

Lông mày Lưu Khuê giật giật cụp mắt đáp: "Lận Tuần điều tra , chắc lâu nữa sẽ tin tức."

 

Sau giờ trưa hôm nay, lượt ba tên sĩ t.ử ngoài cổng Chính Dương đ.á.n.h trống liều c.h.ế.t lên án Hoàng đế lập thê, hậu vị của đất nước thể để trống dù chỉ là một ngày. Ý định của bọn chúng là ép Hoàng đế lập hậu.

 

Chỉ huy sứ Vũ Lâm vệ chịu trách nhiệm canh gác cổng Chính Dương dọa sợ lập tức phái tiến lên ngăn cản.

 

Bùi Việt dễ đe doạ. Bấy giờ giá lâm đến Trung thư tỉnh lệnh cho phép bất kỳ kẻ nào ngăn cản, để mặc cho đám sĩ t.ử đ.á.n.h trống. Thái độ của quá kiên quyết khiến đám sĩ t.ử e ngại. Sau đó chuyện đè xuống, thì bắt mang tới Bắc Trấn phủ ti tra hỏi, điều sóng gió lập hậu nữa phủ kín triều đình.

 

 

Bản Bùi Việt là một phản nghịch từ trong xương. Đám đại thần các ép thì càng ung dung.

 

Lưu Khuê : "Bệ hạ, Thái Thượng Hoàng đến cung Từ Ninh thăm Thái Hoàng Thái hậu , bảo là bao giờ ngài rảnh thì hãy qua đó một chuyến."

 

"Không ." Chắc chắn Thái Thượng Hoàng gặp vì chuyện lập hậu đây mà.

 

Lưu Khuê đang lẫy nhưng dám lên tiếng.

 

Sau khi cởi long bào màu vàng sáng bên ngoài để lộ lớp trung y trắng như tuyết bên trong, thấy Lưu Khuê một bộ long bào khác, Bùi Việt chợt nhớ tới Thư Quân nên chỉ một bộ đồ bình thường màu đen: "Thay cái ."

 

Thấy , Lưu Khuê hiểu hết nên nhếch miệng đồ giúp .

 

"Hôm nay Quân Nhi tới ?" Bùi Việt lo lắng Thư Quân chờ lâu.

 

Lưu Khuê khom lưng đeo thắt lưng cho , giọng cũng nhẹ nhiều: "Chưa ạ, cũng hôm nay cô nương bận gì mà tới Tàng Thư các."

 

Bùi Việt lo lắng: "Trẫm gặp nàng ." Nói xong, tiện tay cầm chuỗi hạt bồ đề đặt bàn gỗ t.ử đàn lên sải bước ngoài.

 

Lưu Khuê hoảng lên vội vàng đuổi theo:

 

"Ấy bệ hạ, ngài tới cung Trữ Tú ?"

 

Bùi Việt đường lát gạch ngoài tẩm điện ngoái đầu ông : "Không nàng ở cung Trữ Tú ?"

 

"Quân cô nương ở đó thật." Lưu Khuê khổ: " Lý cô nương, Tạ cô nương và Thôi cô nương cũng ở đó."

 

Bùi Việt nhíu c.h.ặ.t mày: "Sao mấy nàng ..." Còn dứt lời hiểu đây là do Thái Thượng Hoàng . Trước đó cũng hỏi rõ, chỉ dặn dò sắp xếp cho Thư Quân cung Trữ Tú.

 

Ánh đèn ấm áp chiếu sáng gò má lộ vẻ hết sức lạnh lùng.

 

Bùi Việt dừng chân chốc lát vẫn quyết định : "Trẫm gặp nàng một chút ngay." Sau đó chậm rãi dọc hành lang, trong miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Không đ.á.n.h ..."

 

Lưu Khuê im lặng chép miệng. Không thời gian suy nghĩ chuyện lập hậu mà thời gian quan tâm chuyện tiểu cô nương nhà đ.á.n.h . Ông vẫy vẫy tay hiệu cho tiểu thái giám cầm đèn nhanh đuổi kịp. Đoàn lặng lẽ di chuyển về phía cung Trữ Tú.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận