“Hôm nay nàng ? Ai chọc Quân Quân của chúng vui?” Hắn ít khi thấy Thư Quân mặt cau mày , hôm nay trông nàng cứ ỉu xìu mất hết tinh thần.
Thư Quân giọng điệu của chọc . Thấy ánh mắt ôn hòa điềm tĩnh của , nàng ngượng ngùng mím môi, khẽ phàn nàn: “Ngày mai chắc sẽ đ.á.n.h đòn.”
Đôi môi của Bùi Việt cong lên, xoa đầu nàng: “Không ai dám đ.á.n.h nàng .” Rõ ràng giọng ôn hòa nhưng hiểu khí phách, thậm chí sức đe dọa: “Nào, xuống dùng bữa .”
Không từ khi nào, phòng nghỉ trong Tàng Thư các một chiếc bàn rộng. Bùi Việt đối diện nàng, cung nhân tiến lên chia thức ăn, Thư Quân đặt túi đựng sách xuống, xoay rửa tay, trong đầu vẫn còn vang vọng xưng hô của .
Quân Quân…
Chắc coi nàng là hài t.ử cũng nên.
Rửa tay xong, Thư Quân bàn, gò má đỏ ửng, áy náy : “Thất gia, xin ngài, đầu gặp mặt, dối tên họ với ngài. Tô là họ của mẫu của .”
Lần đầu? Định xóa bỏ chuyện ở lầu Trích Tinh ? Bùi Việt nàng đầy ẩn ý: “Không , Tô Quân Quân cũng .”
Thư Quân đỏ mặt, bưng gò má nóng ran, : “Tên của là Tô Quân Quân, tuy nhiên một mẫu giận dỗi với phụ của , cũng đặt tên cho là Tô…” Nhớ nhũ danh của , Thư Quân thể nên lời, đến đây thì chợt im bặt.
Bùi Việt chăm chú nàng: “Tô gì?”
Thư Quân cụp mi lắc đầu: “Không gì, ngài dùng bữa .”
Bùi Việt nổi hứng, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên bàn, dụ dỗ nàng: “Nàng , ngày mai sẽ đồ ăn ngon .” Giọng điệu phần chế nhạo.
Thư Quân giận hổ, xẵng giọng: “Ngài đổi lời đe dọa khác ?”
Bùi Việt mỉm , lâu thoải mái như thế , ở bên cạnh tiểu cô nương khiến sung sướng. Hắn nghiêm trang : “Ngoại trừ ăn, nàng còn quan tâm cái gì? Nàng dạy , sẽ ghi nhớ.”
Thư Quân ôm bụng phá lên. Chốc lát , ánh mắt mong chờ của , nàng ngượng ngùng : “Nhũ danh của là Kiều Kiều.”
Bùi Việt lẩm bẩm hai chữ : “Thật chính xác.”
Quá mềm mại.
Dùng bữa xong, Bùi Việt dẫn nàng dạo quanh Tàng Thư các một vòng để tiêu hóa, đó bàn sách bên cửa sổ ôn tập bài vở. Bùi Việt tự nhận là thông minh, đời chuyện gì thể gây khó dễ cho , tuy nhiên dạy Thư Quân học bài khiến gặp trắc trở mấy . Trong năm bài văn , [Đằng Vương Các Tự] là khó nhất, [Đào Hoa Nguyên Ký] dễ học nhất, Bùi Việt chọn [Đào Hoa Nguyên Ký] cho nàng. Hắn giải nghĩa dẫn dắt nàng học thuộc một đoạn, đoạn nào nàng thuật đoạn đó, dừng thì nàng sẽ nhớ , chỉ bằng đôi mắt quyến rũ vô tội.
“Có ngốc ?”
Nhìn vẻ mặt tủi của tiểu cô nương, Bùi Việt nhéo ấn đường: “Chẳng cha nàng là Ti nghiệp Quốc T.ử Giám ? Nghe ông nghiêm khắc với học sinh.”
Thư Quân hiểu ngụ ý của , nàng khoác mà ngượng: “Phụ của nghiêm khắc với khác, dung túng với .”
Bùi Việt bật , âm thầm suy nghĩ phương pháp. Nếu trực tiếp nhúng tay việc giảng dạy của học đường thì sẽ trái với nguyên tắc của , song cũng thể trơ mắt Thư Quân đ.á.n.h.
Thấy vẻ mặt nhức đầu của , Thư Quân bình tĩnh, cất sách túi đựng nâng gò má : “Thất gia, , đ.á.n.h mấy cái thì chỉ đau một lát thôi.”
Nàng thì thôi, nàng , Bùi Việt càng đành lòng.
Án Minh là phu t.ử cá tính, Thư Quân đắc tội ông , đ.á.n.h một thước Thư Quân bật , huống chi học thuộc thì sẽ đ.á.n.h hai mươi cái, đến lúc đó bàn tay mềm mại của nàng nhất định sẽ sưng tấy.
Dường như tưởng tượng cảnh tiểu cô nương sướt mướt mách lẻo với .
“Kiều Kiều, nàng cho , nàng thuộc lòng bài nào?”
Một tiếng “Kiều Kiều” gọi tự nhiên lưu loát, khiến trái tim Thư Quân đập như trống trận. Nàng né tránh tầm mắt nghiêm túc của , buông thõng hai tay, trầm tư suy nghĩ bài văn nào.
Thời gian dần dần trôi qua, cô nương đối diện cứ liên tục gãi trán, mãi đến khi Bùi Việt sắp bỏ cuộc, ánh mắt Thư Quân bỗng sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-15.html.]
“Ta nhớ .” Nàng vỗ tay: “Ta thuộc lòng [Họa Lược].”
Vẻ mặt Bùi Việt hoang mang: “Họa Lược? Tha thứ cho sự thiển cận của , đây là bài văn nào?”
Thư Quân he he: “Để cho ngài xem.”
Nàng vén ống tay áo cầm b.út, thấy dáng vẻ tự tin của nàng, Bùi Việt chủ động nghiền mực cho nàng.
Ban đầu, Bùi Việt còn định xem thử nàng bài văn nào, dần dần thần thái của Thư Quân thu hút. Mỗi khi nhắc đến chuyện học tập, tiểu cô nương vẻ lười biếng, thực tế là vì trong lòng tự tin nhưng lúc , nàng cứ như biến thành một khác, đôi mắt đen láy sáng ngời rạng rỡ.
Ai cũng sở trường của riêng , thể dễ dàng phủ định bất cứ nào. Hứng thú của Thư Quân là vẽ tranh, chính vì thế, nàng thể dễ dàng học thuộc lòng bài văn , còn những bài phú nổi tiếng , thật sự khiến nàng khó xử.
Chờ đến khi Thư Quân lưu loát xong, Bùi Việt cầm lên, đập mắt là từng hàng chữ Khải nhỏ cực kỳ xinh nắn nót, chữ , văn chương càng hơn, bắt đầu từ Ngụy Tấn cho đến tiền triều, lượt giới thiệu các đại sư đan thanh và tác phẩm nổi tiếng truyền đời của họ. Tuy rằng là một bài [Họa Lược] về hội họa nhưng dùng từ ngữ trau chuốt hùng hồn, dẫn chứng căn cứ rõ ràng, văn thơ xuất chúng mạch lạc.
Lại tác giả là “Thiếu Xuyên ”, Bùi Việt từng loáng thoáng nhắc đến cái tên . Thư Quân kiêu ngạo giới thiệu: “Đây là tổ phụ của , bài văn là do tổ phụ . Tổ phụ hồi trẻ khắp năm châu bốn bể, đặt chân khắp giang sơn, khi đến Đằng Vương các ở Dự Chương, ông linh cảm nên phỏng theo [Đằng Vương Các Tự] mà nên [Họa Lược], tung gạch nhử ngọc, dẫn dắt vô tài tuấn Giang Nam mô phỏng theo. Bản gốc của bài văn treo trong thư phòng của phụ , từ nhỏ học vẽ theo phụ , sớm thuộc lòng bài văn .”
Tổ phụ của nàng là một nam t.ử cực kỳ tài, tuổi nhỏ trúng cử, chí khí hùng hồn. Điều duy nhất khiến ông canh cánh trong lòng là lời phụ mẫu cưới tổ mẫu. Tổ phụ và tổ mẫu hòa thuận với , tổ mẫu am hiểu tính kế, tổ phụ khinh thường. Trong lúc giận dữ, nam t.ử trung niên tính tình phó,ng đãng bỏ nhà rời , bao giờ trở về nữa.
Bùi Việt cẩn thận từng chữ, tất nhiên cũng hiểu rõ hàm ý tài mà gặp thời ẩn giấu trong bài văn .
“Bài văn .”
Thư Quân vui vẻ.
“Chữ cũng .”
Thư Quân đỏ mặt.
Bùi Việt trải giấy Tuyên Thành sang một bên để hong khô nét mực: “Tặng cho nhé?”
Thư Quân thẹn thùng : “Chỉ cần ngài chê, sẵn lòng.”
Bùi Việt cuộn trang giấy đưa Thư Quân về cung Trữ Tú, đó trở về Ngự Thư phòng, tự tay bài văn . Viết xong, ném cho Lưu Khuê, buổi tối Lưu Khuê hầu hạ bên ngoài nên lắng đại khái, hiểu rõ trong lòng. Hôm ngủ dậy, lúc thu tấu chương của Thông Chính ti, ông thêm một câu: “Đi xem thử Án phu t.ử của viện Hàn Lâm , kêu ông rảnh rỗi thì đến Ti Lễ Giám một chuyến.”
Lưu Khuê chuyện khách khí, Án Minh dám chậm trễ. Chưởng ấn Ti Lễ Giám mấy khi chủ động tìm ông , tất nhiên là nhanh ch.óng chạy đến. Lưu Khuê chiêu đãi ông xuống, hàn huyên mấy câu hỏi tình hình ở điện Anh Hoa.
Thấy vẻ mặt ông ôn hòa, Án phu t.ử yên tâm phần nào: “Các Hoàng tôn coi như ngoan ngoãn, các Công chúa càng cần . Nói đến nghịch ngợm thì cũng , may mà hạ quan coi như cách quản lý, tạm thời xảy sai lầm gì.”
Lưu Khuê hỏi chuyện , một là Thái Thượng Hoàng lên tiếng, hai là Hoàng đế mở tôn khẩu, Án phu t.ử dám mách lẻo cũng dám khuếch đại, chỉ trả lời một cách thỏa.
Lưu Khuê gật đầu: “Chúng đều rõ bản lĩnh của Án đại nhân, thì lúc tiến cử ngài quản lý học đường. Phải , hôm qua chúng tình cờ gặp gỡ Thế t.ử Lâm Xuyên Vương, Tiểu Quận Vương than thở mấy câu, hình như chiều nay phu t.ử sẽ kiểm tra thuộc lòng mấy bài văn?”
Huyệt thái dương của Án phu t.ử co giật, rõ ý của Lưu Khuê là gì, trong lòng bất an: “ là chuyện .” Sau đó, ông giải thích nguyên do.
Nghe xong, nụ mặt Lưu Khuê vẫn đổi, chỉ chậm rãi đưa cho ông bài văn [Họa Lược] mà Bùi Việt chép: “Ngài xem thử bài văn thế nào?”
Án phu t.ử nhận lấy, chỉ thoáng qua đây là nét chữ của Thiên t.ử, ông chỉ cho rằng đây là bài văn mà Bùi Việt sáng tác, tất nhiên là khen ngợi trời , đất ai bằng. Lưu Khuê cũng vạch trần ông , chỉ mỉm chứ gì. Đến khi thấy tên tác giả ở cuối bài văn, Án phu t.ử khỏi hổ.
Lưu Khuê hỏi tiếp: “Phu t.ử cảm thấy bài văn thế nào?”
Lần , giọng điệu của Án phu t.ử nghiêm túc hơn nhiều: “Quả thực là kiệt tác hiếm thấy.”
“Nếu thì thể coi là bài văn kiểm tra chiều nay ?”
Án phu t.ử ngẩn : “, trong khóa mà hạ quan giao cho học sinh tên bài văn .”
Lưu Khuê chằm chằm đôi mắt ông : “Bây giờ ngài thể bỏ thêm bài văn .”