Sau Khi Từ Hôn Ta Trở Thành Mẫu Nghi Thiên Hạ

Chương 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm qua Thư Quân thức nguyên cả đêm. Mặc dù nàng nhắm mắt thầm văn chương trong lòng nhưng mới chỉ nhớ mang máng. Dậy sớm khiến đầu nàng choáng váng hỗn loạn, đến khi nghĩ đêm qua học thuộc cái gì thì thể nhớ nổi, đầu óc rỗng tuếch.

 

Thôi Phượng Lâm đối diện nàng sửa soạn xong. Nàng đầu thấy dáng vẻ ngây ngô ngơ ngác của nàng thì khỏi đồng cảm: "Quân , chuyện hôm nay của . Gốc rễ của vốn kém, đầu tiên tới điện Anh Hoa học nên mấy lòng xa bắt nạt thôi. Muội đừng sợ, nghiến răng học thuộc , thuộc chừng nào chừng . Hôm nay sẽ giúp để phu t.ử nương tay đ.á.n.h nhẹ một chút."

 

Sau khi lấy tinh thần, con ngươi mơ mơ màng màng của Thư Quân dần dần khôi phục sức sống. Nàng rộ lên để lộ cái răng nanh đáng yêu: "Không , hết sức , đ.á.n.h cứ việc đ.á.n.h." Không trở ngại nào là thể vượt qua, nàng yếu ớt như .

 

Thôi Phượng Lâm thưởng thức thái độ của nàng, giống như chồi non mới nhú nhu nhược nhưng dũng cảm . Nàng bèn chờ Thư Quân rửa mặt chải đầu xong mới cùng ăn sáng.

 

Tạ Vân và Lý Anh tới , thấy Thôi Phượng Lâm và Thư Quân thì ngạc nhiên lắm. Tạ Vân liếc Thôi Phượng Lâm một cái híp mắt hỏi Thư Quân: "Muội Thư gia, hôm qua học thuộc thế nào ?"

 

Thư Quân coi nàng như khí, cứ mà mở to mắt lướt qua bên cạnh nàng , chút phản ứng nào.

 

Tạ Vân tức xù lông: "Ta chuyện với ngươi đấy, ngươi vô lễ hả?"

 

Thư Quân bưng cái ghế con đối diện Thôi Phượng Lâm, ánh mắt từng liếc về phía nàng cái nào: "Tạ cô nương lưng thì tính toán khác, mặt thì tay bắt mặt mừng. Chẳng lẽ còn cảm ơn ngươi vì bắt nạt nữa chắc?"

 

Tạ Vân trợn mắt to đến nỗi con ngươi như sắp rớt ngoài. Lý Anh bên cạnh từ tốn lau khô tay với Tạ Vân: "Thấy ? Ngươi đừng tưởng là đồ ngu."

 

Lúc cung nhân lục tục bày đồ ăn. Quản sự cung Trữ Tú cũng ngoài cửa hầu hạ. Tạ Vân dám những hành động quá quắt nên đành hừ nhẹ một tiếng: "Hy vọng đến điện Anh Hoa miệng lưỡi vẫn còn nhanh nhảu như ."

 

Thư Quân như thấy, trời sập xuống cũng lấp đầy bụng cái .

 

Có kinh nghiệm hôm qua nên hôm nay Tạ Vân cố ý để ý đến hộp đựng thức ăn hơn.

 

Trên bàn sáng nay bày bốn cái đĩa nhỏ, bao gồm bánh hạt dẻ, canh cá quế, một bát cơm nhỏ và cuối cùng là một bát canh nấm. Nàng liếc Thôi Phượng Lâm và Lý Anh thì thấy nước canh trong muỗng bọn họ múc cũng giống .

 

Chỉ còn một hộp đựng thức ăn cuối cùng cung nhân bưng tới bên cạnh Thư Quân.

 

Món đầu tiên bày là cá quế thái lát.

 

 

Đây là một món yêu cầu cao về khả năng dùng d.a.o của sơ chế. Miếng cá mà cắt dày quá hoặc mỏng quá đều sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị. Sau khi lóc xương lột da thì cắt thành miếng, ướp với nước tương, hành, gừng và ớt chiên lên để nó như một lớp mạ vàng bên ngoài xốp giòn.

 

Món thứ hai là bánh tôm hạt dẻ. Cả bốn bọn họ đều bánh hạt dẻ, chỉ bánh của Thư Quân là thêm một con tôm bên , cái vẻ sáng bóng con tôm nay tươi chắc thịt .

 

Tạ Vân thích ăn tôm nên nhịn nuốt nước miếng một cái.

 

Món thứ ba là chả giò chiên nhân gà xé gạch cua. Món xuất hiện, mùi thơm bay khắp phòng. Chả giò chiên lên vàng ruộm khiến thèm rớt nước miếng.

 

Bây giờ mùa ăn cua. Tạ Vân nhớ Thái Thượng Hoàng thích ăn cua. Để đảm bảo một năm bốn mùa lúc nào cũng cua cho ông ăn, cung nhân nuôi một ao cua trong hồ Thái Dịc,h, bình thường chẳng ai dám chấm m*t cả.

 

Thư Quân bản lĩnh gì mà ăn cướp cua của Thái Thượng Hoàng chứ?

 

Ngay cả bát canh bưng cuối cùng cũng thế. Mũi Tạ Vân thính nên nàng ngửi đây là tổ yến gà ác. Tâm trạng suốt cả đêm qua cứ mà bay mất hết. Tạ Vân tức giận ném đũa nhịn mà chất vấn quản sự:

 

"Hạ công công, ngươi thể giải thích xem chuyện gì xảy thế ?"

 

Hạ công công vẫn bình tĩnh như : "Lão nô cũng , ngài nên hỏi quản sự Ngự Thiện phòng chứ. Chẳng lẽ lão nô lấy nhầm đồ?"

 

Có quỷ mới tin lời ngươi.

 

Tạ Vân tức no nên dậy bỏ .

 

Bây giờ đến Lý Anh tức giận. Nàng chòng chọc Thư Quân mấy cuối cùng vẫn nhẫn nhịn ăn vài miếng.

 

Chỉ Thôi Phượng Lâm là gì, cứ thong thả ăn cho hết đồ ăn trong đĩa.

 

Cuối cùng Thư Quân cũng phát hiện sự khác biệt. Hoá đồ ăn của nàng và ba còn giống . Thất gia cũng lợi hại thật đấy, tay vươn dài đến tận hậu cung luôn . Thư Quân nghi ngờ nghĩ thầm trong lòng.

 

 

Tạ Vân ăn no nên cả buổi sáng đói đến mức bụng cứ réo ọc ọc, thấy nữa khiến nàng mất mặt c.h.ế.t . Tất cả những chuyện nàng tính hết lên đầu Thư Quân, định sẽ tìm cơ hội chờ Thư Quân đ.á.n.h.

 

Sau giờ trưa, ánh mắt mong đợi của nhiều , Án phu t.ử vuốt râu đại điện. Vẻ mặt ông khác hẳn ngày xưa, tựa như đang đắm chìm trong suy nghĩ của bản , đôi môi cứ lẩm bẩm như kiểu đang ngâm tụng áng văn thơ tuyệt thế gì đó. Đợi đến khi chỗ , ông mới bảo thư đồng đặt mục lục tiêu đề lên cái giá phía bắt đầu điểm danh lên thuộc lòng.

 

Rõ ràng là lụa trắng sáu chương mà, bây giờ thêm một chương nữa ?

 

Đối với phần lớn học t.ử thì thêm một chương bớt một chương chẳng gì đáng ngại, chỉ cần thể qua cửa là hết. đối với những kẻ ganh đua cao thấp như Tạ Vân và Lý Anh thì như sét đ.á.n.h ngang tai.

 

Hai bọn họ [Hoạ Lược].

 

Thư Quân đang tạm thời trong trạng thái cuống quýt đối phó. Thoáng thấy tiếng ai nhắc tới hai chữ [Hoạ Lược], mặt nàng đầy vẻ nghi ngờ, đến khi hồn lên thì dọa giật nảy .

 

Thư Quân cảm thấy như đang cả chục nghìn con ngựa chạy như điên qua đầy , trong lòng quýnh lên như rơi xuống chảo dầu.

 

Thất gia ... Bao che quá !

 

Nàng còn tưởng rằng chỉ bản một tình cảm thể giải thích thôi. như thì nếu gả cho thê, chẳng nàng sẽ cưng chiều đến nhường nào nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-tu-hon-ta-tro-thanh-mau-nghi-thien-ha/chuong-16.html.]

Nhất thời Thư Quân cảm thấy nhiều cảm xúc lẫn lộn dâng trào trong lòng . Thậm chí nàng còn khỏi suy đoán, Thất gia cái gì cũng như giống Tuần mã sư lắm. Chẳng lẽ còn một phận khác nữa?

 

Trong lúc đang suy nghĩ lung tung, Thư Quân phu t.ử chỉ đích danh lên thuộc lòng. Nàng mở miệng [Hoạ Lược] làu làu khiến ngơ ngác. Cô nương cái gì ? Chẳng lẽ vò mẻ sợ nứt nữa nên thuận miệng bừa?

 

phu t.ử thì thấy mặt ông kiểu như . Dần dần đều cảm xúc sục sôi trong bài lâu nhiễm, chợt nhận hình như áng văn chương tác dụng tương tự với [Đằng Vương Các Tự], mặc dù hoành tráng như bài nhưng cũng là một bài .

 

Mặt mày Tạ Vân trở nên khó coi. Nàng lên hỏi thì phu t.ử :

 

"Không , tác phẩm lão phu từ tay bằng hữu thôi. Đám tiểu bối các ngươi cũng chẳng gì kỳ lạ. Cho nên ai thể hết năm chương còn thì lão phu sẽ thưởng."

 

 

Tạ Vân quá chờ mong cái giải thưởng , tâm trạng ảnh hưởng nặng nên lúc thuộc [Đằng Vương Các Tự] còn sai mấy chữ. Lý Anh cũng gãy cánh ở [Mặc Trúc Phú], cả hai chẳng ai lợi ích gì cả, cuối cùng chỉ một Thôi Phượng Lâm nhận một thỏi mực đen của phu t.ử mà thôi.

 

Mặc dù Thư Quân đ.á.n.h nhưng nàng cũng ý thức sự chênh lệch giữa khác. Trước nàng cứ thong thả chẳng lo gì, hôm nay thấy Bùi Việt vắt hết óc bênh vực như khiến nàng khỏi sinh lòng hổ, quyết định sẽ khắc khổ học hành.

 

Hết giờ học, Bùi Ngạn Sinh cực kỳ hưng phấn chạy theo nàng: "Quân , thật đấy."

 

Giọng Thư Quân êm tai, nếu kỹ sẽ thấy như dòng nước chảy giữa khe suối , mềm mại lanh lảnh động lòng .

 

Lúc những lời , Bùi Ngạn Sinh cảm thấy mắt nóng lên.

 

Thư Quân hổ nên thể nào yên tâm thoải mái khen .

 

Bấy giờ Tạ Vân khí thế hung hăng dẫn đám hầu của nàng vọt tới. Nàng chính giữa đám chằm chằm Thư Quân với khuôn mặt nhăn nhó.

 

"Quân ? Ôi chao, đại biểu chất, còn tưởng ngươi vô lễ với trưởng bối gọi chứ."

 

Trong lòng Bùi Ngạn Sinh hoảng hốt. Y quên mất tên của Tạ Vân và Thư Quân đồng âm. Mẫu của Tạ Vân là Đại Trưởng Công chúa, của Thái Thượng Hoàng. Nếu bàn về bối phận thì Tạ Vân là biểu cô của y, chẳng qua giọng điệu nàng khó chịu khiến y mà chối tai.

 

"Tai của biểu cô chắc cho lắm, mắt mũi cũng chẳng , chuyện với ?"

 

Ý y là Tạ Vân chẳng ai chọc cũng gây sự.

 

Tạ Vân vốn chẳng khác gì quả pháo , nay còn vứt cho thêm cây đuốc nữa, thế là nàng lập tức kiêu căng :

 

"Vậy ?" Nàng lạnh lùng Thư Quân, đôi mắt sáng ngời mang theo vẻ dò xét: "Thư Quân, tên ngươi gây ảnh hưởng đến . Mỗi gọi ngươi là tưởng đang gọi . Hay là ngươi đổi tên khác , đỡ cho hiểu nhầm."

 

Lời ngang ngược vô lý ai bằng.

 

Thư Quân chọc tức đến mức bật , còn Bùi Ngạn Sinh thẹn quá hóa giận xoay , dáng xem là cao lớn nhưng vẫn chút do dự gần bảo vệ Thư Quân.

 

"Tạ cô nương chuyện gì thì chĩa mũi dùi , đừng bắt nạt một cô nương nơi nương tựa như nàng ."

 

 

Giờ đến biểu cô cũng chẳng thèm gọi nữa luôn.

 

Tạ Vân thở phì phì: "Tôn ti trật tự là đạo lý , nàng ảnh hưởng đến chẳng nên đổi tên ?"

 

Bùi Ngạn Sinh vung tay áo một cái nhạo: "Ngươi nghĩ ngươi là ai mà đòi nàng đổi tên? Còn đến Thái Thượng Hoàng hậu mà đòi oai Hoàng hậu!" Y hừ lạnh một tiếng: "Dù ngươi là Hoàng hậu chăng nữa thì cũng chẳng quyền bắt đổi tên."

 

Khuôn mặt xinh của Tạ Vân đỏ lên như gan heo. Nàng dậm chân quát: "Bùi Ngạn Sinh, ngươi tránh cho , đây là chuyện giữa nàng ."

 

Bùi Ngạn Sinh hất cằm: "Chuyện của nàng là chuyện của ."

 

Nghe , Thư Quân suýt nữa bất tỉnh: "Thế t.ử, ngài tránh , để lên chuyện với nàng ."

 

Bùi Ngạn Sinh nhẹ nhàng nghiêng đầu : "Muội đừng xía . Hôm nay sẽ đây xem thử bản lĩnh của nàng đến !"

 

Thấy dáng vẻ bao che như gà của Bùi Ngạn Sinh, Tạ Vân bỗng nhớ đến chuyện gì đó, ngay cả giọng điệu cũng đổi:

 

"Ồ, hóa ngươi là chỗ dựa lưng nàng ?"

 

" thế nào?" Đầu óc Bùi Ngạn Sinh suy nghĩ đơn giản nên hiểu ý sâu xa trong câu , thậm chí còn phấn khích đáp: "Ta báo lên tổ phụ xin ngài cho thú Quân . Tổ phụ và đại bá ưng ý nàng . Ít hôm nữa sẽ tới Thư gia cầu hôn."

 

Nghe , cơn tức nghẹn ngang n.g.ự.c Tạ Vân bỗng thông thuận. Nàng nghi ngờ y chằm chằm hỏi: "Là ngươi mua ngự trù thêm đồ ăn cho nàng hả?"

 

Bùi Ngạn Sinh nghĩ thầm trong lòng ngươi đang nhảm cái gì . Có điều y đề cập đến hôn sự với Thái Thượng Hoàng nên ông cho chăm sóc Thư Quân cũng là đúng tình hợp lý, nghĩ cả: " , là đấy. , đây cũng là ý của Hoàng tổ phụ."

 

Loại chuyện bảo ngự trù thêm phần ăn chỉ mỗi Hoàng tổ phụ là thôi.

 

thì hồi Hoàng tổ phụ cũng dỗ nữ nhi bằng cách mà.

 

Tạ Vân biểu chất đần độn ngu ngốc liếc khuôn mặt kiều diễm của Thư Quân lưng y. Sau khi ý thức Thư Quân đối thủ cạnh tranh của , đề phòng và nóng nảy trong lòng nàng biến mất hết.

 

Nàng dễ nổi nóng nhưng cũng dễ xuôi nên nhanh ch.óng : "Ôi chao xem chỉ là hiểu nhầm thôi. Biểu chất , chuyện hôm nay coi như thôi ." Sau đó nàng liếc Thư Quân một cái: "Muội Thư gia, tỷ tỷ với quá, đừng để trong lòng nhé."

 

Sau khi vứt lời , Tạ Vân xoay rời như chẳng gì xảy .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận