Sau Khi Sống Lại, Tôi Không Nói Cho Bạn Thân Biết Giấy Báo Trúng Tuyển Là Giả

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

May mà ngoài việc chào hỏi, Lưu Huân tới phiền nữa. Còn Hoàng Tĩnh Dao thì liên tục ép uống rượu bàn tiệc.  

"Sợ cái gì, chỉ là uống rượu thôi mà, hai đứa đều trưởng thành , từng thử cảm giác say một trận bao giờ."  

"Tô Tây, hai đứa là bạn , còn tin tớ ? Nếu lỡ say thật thì bố tớ chắc chắn sẽ đưa về nhà an ."  

Cái điệu bộ mời rượu của Hoàng Tĩnh Dao, nếu bộ mặt thật của cô , lẽ xiêu lòng.  

Vất vả học hành bao nhiêu năm, dây thần kinh lúc nào cũng căng như dây đàn, buông thả một cho thỏa thích. thể.  

"Xin nhé, tớ uống rượu, càng say. hiếm khi thấy vui thế , tớ sẽ lấy nước rượu, cùng uống ?"  

Trên mặt Hoàng Tĩnh Dao thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng nhanh ch.óng tươi trở

"Cũng , để tớ rót nước cho ."  

Nói xong, cô định lấy cái ly nước đặt mặt .  

lên tiếng: "Không cần , tớ uống chai nước khoáng bên ."  

Hoàng Tĩnh Dao vẻ sốt ruột: 

"Thế , con gái nên uống nhiều nước ấm, để tớ rót nước ấm cho."  

kiên quyết từ chối: 

"Không , bây giờ đang là mùa hè, tớ thích uống nước thường."  

Đẩy tay Hoàng Tĩnh Dao , trực tiếp lấy chai nước khoáng vặn nắp, rót ly của

"Nào, tớ kính , chúc tương lai chúng rộng mở."  

Uống lấy lệ với Hoàng Tĩnh Dao vài ly coi như xong chuyện. điều ngờ tới là vẫn trúng chiêu.  

Đến khi nhận thì cả bủn rủn.  

Cảm giác quá quen thuộc .  

Mẹ và nhà họ Hoàng thuận nên dự tiệc mừng cũng chỉ , ngoài tự cứu , còn cách nào khác.  

Nhận thức điều đó, lập tức chống tay xuống bàn định rời , ai dè một bàn tay to lớn ấn lên vai .  

"Tô Tây, sắc mặt em kém thế, chỗ nào khỏe ?"  

" đấy Tô Tây, chẳng lẽ say nắng ?"  

Hai giọng một trái một truyền đến, bên trái chính là con súc sinh khiến kinh hãi Lưu Huân, còn bên là Hoàng Tĩnh Dao!

14

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-song-lai-toi-khong-noi-cho-ban-than-biet-giay-bao-trung-tuyen-la-gia/chuong-5.html.]

Thấy hai kẻ đó cứ lôi kéo buông, dốc hết sức bình sinh đẩy bàn tay đang đè nặng vai , nhưng đối phương bóp c.h.ặ.t.  

kêu cứu thì tiếng kêu cũng yếu ớt đến mức chỉ thấy.  

Tiếng của Hoàng Tĩnh Dao càng đậm hơn, thậm chí còn ghé sát tai thì thầm: 

"Tô Tây, họ tớ tính lắm, còn là trai tân chính hiệu, hai bên là hợp nhất ."  

"Cậu yên tâm, họ tớ bảo , đợi hai ở bên , sẽ đến thành phố học để tìm việc, lúc đó hai thể bên như hình với bóng."  

cảm thấy buồn nôn cực độ, nhưng cũng giống như kiếp , chỉ cơ thể theo sai khiến mà ngay cả mí mắt cũng nhấc lên nổi.  

Chỉ thể mấp máy môi, lầm bầm hỏi:

"Tại ..."  

Lần Hoàng Tĩnh Dao thấy, cô khẩy:

"Hả? Cậu hỏi tớ tại á? Đương nhiên là... để họ tớ thoát ế ."  

Sau đó ghé sát tai

"Tô Tây, chẳng tự cao lắm ? Tưởng đại ca trường theo đuổi là ghê gớm ? Tưởng nhà điều kiện hơn là cao hơn tớ một bậc ?"  

"Từ nhỏ đến lớn tớ đều sống bóng của . Tớ xem xem, khi lấy họ tớ, tớ đè đầu cưỡi cổ thì sẽ bộ dạng thế nào."  

Nói xong, cô hất cằm hiệu cho Lưu Huân, hai kẻ đó cùng đưa rời khỏi hội trường.  

kiểm soát cơ thể nhưng ý thức và các giác quan của vẫn rõ ràng. thấy Hoàng Tĩnh Dao đưa đến cửa thang máy với Lưu Huân: 

"Anh cứ tìm đại chỗ nào đó, hành hạ thế nào thì hành hạ, nhớ lưu bằng chứng, đến lúc đó cho tiền nó cũng dám báo cảnh sát."  

"Cũng may thông minh, nhắc em tay trong chai nước khoáng, nếu cũng chẳng khiến nó 'khôn ngoan khôn ngoan hại' thế ."  

Tiếp đó Lưu Huân lôi như một con cá c.h.ế.t.  

cam tâm, tại sống một đời, đề phòng khắp nơi mà vẫn thoát khỏi?  

Thậm chí so với kiếp , bi kịch còn xảy đến sớm hơn?  

Ngay lúc tưởng thực sự tiêu đời thì một giọng vang lên bên tai: 

"Đồ khốn nạn, mày định đưa con gái tao ? Buông nó , nếu còn buông, tao liều mạng với mày!"  

Là giọng của , đến cứu .  

cố gắng mở mắt nhưng chỉ mở một khe nhỏ. Qua khe hở đó, thấy đang cầm cây kéo, đôi mắt đỏ ngầu xuất hiện mặt.  

Có lẽ bộ dạng liều mạng đó thực sự dọa Lưu Huân, cuối cùng cũng buông tay đang ôm .  Cho đến khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc, mới yên tâm ngất .  

Trong cơn mơ màng, dường như còn thấy một tiếng thét t.h.ả.m thiết...

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận