Sau Khi Sống Lại, Tôi Không Nói Cho Bạn Thân Biết Giấy Báo Trúng Tuyển Là Giả
Chương 1
1
"Tô Tây, điểm cao hơn tớ nhưng vẫn đỗ đấy thôi. Chẳng bù cho tớ hưởng, giấy báo nhập học cầm trong tay ."
"Này, xem , thơm mùi giấy mới luôn nhé."
Giọng của Hoàng Tĩnh Dao truyền tai, kéo từ cơn đau tan xương nát thịt trở về thực tại.
ngẩn ngơ cô , gương mặt Hoàng Tĩnh Dao tràn đầy vẻ đắc ý. Nói xong, cô còn vỗ mạnh tờ giấy báo nhập học n.g.ự.c .
"Cậu xem , đây chẳng là ngôi trường mơ ước của ? Dù thì ngắm cái giấy báo đỏ ch.ót một chút cũng mà. Coi như là thành giấc mơ của nhé."
Xúc cảm của tờ giấy báo nhập học chân thật, nhanh ch.óng nhận đây là mơ, mà thực sự sống .
"Sắc mặt kém thế , chắc là vì tớ đỗ trường trượt nên trong lòng khó chịu chứ gì?"
Nghe Hoàng Tĩnh Dao hỏi, mới nhận cơ thể vẫn đang run rẩy nhẹ. cố gắng điều chỉnh cảm xúc, dời tầm mắt xuống tờ giấy báo nhập học, khẽ một câu:
"Không , thể chứ. Cậu đỗ trường thích, tớ vui hơn ai hết."
Hoàng Tĩnh Dao bĩu môi: "Thế còn . Mẹ tớ bảo mấy hôm nữa sẽ tổ chức tiệc mừng tân sinh viên, lúc đó nhớ đến dự đấy."
Nói xong, Hoàng Tĩnh Dao giật phắt tờ giấy báo nhập học từ tay .
2
Kiếp , đúng là cũng đăng ký trường , nhưng đó chỉ là nguyện vọng hai, bởi vì điểm cao nên nguyện vọng một chọn một trường hơn nhiều.
Lúc đó, vẫn nhận giấy báo của trường đỗ, còn Hoàng Tĩnh Dao nhận .
Khi cô vốn hề điền nguyện vọng trường , nên khuyên cô cẩn thận kẻo gặp l.ừ.a đ.ả.o.
Ai ngờ cô tin, còn bảo ghen tị.
Kẻ l.ừ.a đ.ả.o yêu cầu họ chuyển tiền học phí và các khoản lệ phí, nếu sẽ tước quyền nhập học. Gia đình cô vì nóng lòng nên lập tức chuyển mấy chục nghìn tệ.
Đến ngày nhập học, phía nhà trường báo rằng họ hề tuyển thẳng gửi giấy báo cho Hoàng Tĩnh Dao, tờ giấy đó là giả mạo.
Cô mất cơ hội đại học, bố cô cũng muối mặt với xóm giềng. Trong khi đó, một trường đại học danh tiếng hơn.
Cô sinh lòng đố kỵ, đổ hết lầm lên đầu , bán thông tin cho bọn l.ừ.a đ.ả.o.
chỉ bố cô đ.á.n.h thủng màng nhĩ, mà còn vì mưu kế của cô mà tan nát cả đời mất mạng.
Nghĩ đến những gì trải qua đều do cô ban tặng, cơ thể run lên bần bật. Cố gắng trấn tĩnh, mới lên tiếng:
"Được, hôm đó tớ nhất định sẽ đến."
3
Để tránh tiếp xúc thêm với cô , lấy cớ khỏe về. Ai dè Hoàng Tĩnh Dao ấn xuống ghế.
"Làm gì mà vội vàng thế, chơi thêm lúc nữa . Mẹ tớ một bàn thức ăn ngon lắm, cùng ăn ."
Bố cô cũng với bộ dạng vênh váo, hùa ngăn cản:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-song-lai-toi-khong-noi-cho-ban-than-biet-giay-bao-trung-tuyen-la-gia/chuong-1.html.]
" đấy, ăn cùng cháu."
"Cháu với Dao Dao là bạn chứ ngoài , bữa cơm thôi mà, đừng khách sáo với chú."
thoát , cô cũng bưng thức ăn lên bàn. Để lộ sơ hở, đành giả bộ bình thản ăn bữa cơm .
Chẳng mấy chốc, bố cô bắt đầu khoe khoang bàn ăn. Bố cô liếc :
"Tô Tây , giấy báo của cháu vẫn thấy ? Chẳng lẽ là trượt ?"
"Không đỗ cũng , nghề nào cũng trạng nguyên mà."
"Tiếc quá, cháu xem cháu kìa, từ nhỏ học giỏi hơn Dao Dao nhà chú mà ngay cả trường cũng đỗ nổi?"
lấy bình tĩnh, mỉm đáp: "Học giỏi là một chuyện, vận may cũng quan trọng lắm ạ, vẫn là xem cái nữa."
Mẹ cô phụ họa: " đúng! Thế nên mới , tài năng vận may thì chẳng đáng một xu."
" bảo Dao Dao nhà mà, hồi mới sinh nó , ai cũng bảo mặt nó phúc."
" mà cái là ý gì nhỉ? Trên : 'Trong vòng 7 ngày khi nhận giấy báo chuyển tiền học phí, nếu sẽ mất tư cách nhập học'. Thế là nộp tiền ?"
4
Kiếp , sở dĩ thấy tờ giấy báo vấn đề chỉ vì cô nộp nguyện vọng, mà còn vì trong tờ giấy kẹp thêm câu đó.
luôn tin rằng bất cứ yêu cầu chuyển tiền nào danh nghĩa gì cũng đều là l.ừ.a đ.ả.o, nên nhắc nhở họ.
còn giải thích rằng, bao giờ thấy trường đại học nào yêu cầu học sinh chuyển tiền khi đến trường báo danh.
Hoàng Tĩnh Dao chỉ trích ghen tị với cô . Không chỉ , cô còn năng bừa bãi, bịa đặt bao nhiêu chuyện từng xảy để chứng minh đố kỵ với cô .
Bữa cơm đó kết thúc trong vui, cũng tuyệt giao với cô từ đó.
Hoàng Tĩnh Dao nhanh ch.óng tiếp lời : "Ôi ơi, mỗi trường mỗi quy định chứ. Dù con cũng khó khăn lắm mới đỗ , con cho phép bố hỏng việc của con ."
Thấy bố phản ứng, cô sang : "Tô Tây, hiểu rộng, nhiều sách. Cậu xem tớ đúng ?"
Nghĩ đến kiếp khổ cực khuyên ngăn nhận về kết cục bi t.h.ả.m, kiếp tất nhiên vết xe đổ đó nữa. Thế là khẳng định chắc nịch:
"Chuyện tớ , dù tớ cũng học đại học bao giờ . Vả chú dì là từng trải, kiến thức rộng, tớ tin chú dì."
Hoàng Tĩnh Dao thèm để ý đến nữa, mà dậy nhào tới ôm cánh tay bố nũng:
"Ôi bố ơi, chắc chắn là thật . Con gái bố giỏi giang thế , chẳng lẽ bố vui ? Hay là bố cứ thích con học mấy cái trường rác rưởi giống như ai thì mới lòng?"
Bố Hoàng lập tức hì hì: "Nói bậy gì thế, thấy con thì bố mới vui chứ."
"Được, đằng nào cũng nộp học phí, nộp sớm chút cũng . Mẹ Dao Dao ơi, tài khoản , chuyển luôn bây giờ."
Cùng lúc đó, Hoàng Tĩnh Dao về phía , đột nhiên kêu lên: "Bố, đợi !"