11
“Mở cửa! bảo các mở cửa!”
về phía cửa, gương mặt quen thuộc của bố giả khiến dựng cả tóc gáy!
Ông tìm đến !
Giờ , ông nên vây quanh đứa con ruột mới sinh ?
Tìm gì!
sợ hãi nắm c.h.ặ.t t.a.y bố ruột.
“Bố, đừng để ông đưa con !”
May mà lúc bố ruột hồn khỏi nỗi đau.
Khoảnh khắc thấy bố giả, trong mắt ông như bốc lửa.
“Đừng sợ, Thư Thư.” Ông nhẹ giọng trấn an , dặn vệ sĩ ở cửa: “Cho ông .”
Bố giả hùng hổ bước tới mặt chúng .
Ông định túm thì vệ sĩ phía chặn .
Ông nghiến răng chỉ bố ruột.
“Quý Hữu Thành, con gái ở chỗ !?”
Bố ruột siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, lạnh lùng ông vài giây, nhạt, ném bản giám định quan hệ cha con xuống mặt ông .
“Ông cho rõ đây là con gái của ai.”
Sự phẫn nộ mặt bố giả chuyển thành kinh ngạc.
Ông chậm rãi nhặt tờ giấy lên, chằm chằm bốn con chín, xé nát nó mặt tất cả chúng .
“Thì chứ? Từ nhỏ nó gọi là bố, lớn lên bên cạnh , nó họ Dư chứ họ Quý, nó là con gái !”
[Bị thần kinh ? Lúc ông mặc cho kế bắt nạt nó là con gái ?]
[Hừ, thấy ông chỉ để Quý Hữu Thành sống thôi.]
[Ông luôn ghen tị với Quý Hữu Thành, ghen tị học giỏi hơn, gia thế hơn, sự nghiệp thành công hơn, còn thể ở bên yêu.]
cũng tức đến nổ tung.
Thật quá đáng!
nhịn mà hét lên:
“ con gái của ông! ! Đồ xa!”
Bố giả những tức giận mà còn nở một nụ đầy ẩn ý.
“Dư Thư, con chắc chắn nhận ông bố ?”
“Con năm đó ông gì ?”
“Ông phản bội con đấy! Lúc đó con còn đang m.a.n.g t.h.a.i con, con lóc đáng thương như .”
“Là bố mềm lòng mới nhận nuôi một đứa trẻ cùng huyết thống là con.”
“Bao năm qua bố nuôi con lớn, con chắc chắn vì một như mà bỏ rơi bố ?”
12
Lời ông như một cú đòn giáng mạnh bố ruột.
Ông run rẩy.
Bố giả nắm điểm yếu của ông, tiếp tục dồn ép:
“Quý Hữu Thành, nếu còn lương tâm thì nên nhận đứa con .”
“Chuyện năm đó ầm ĩ như , Thư Thư cả đời cúi đầu theo ?”
“Nếu là , nhảy lầu từ lâu .”
Toàn bố ruột đẫm mồ hôi, thở dốc từng .
Ông ngẩng đầu, đau đớn .
“Xin Thư Thư… bố xứng… bố xứng…”
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
“Ông cũng xứng!”
hét lớn, trong lòng cuống cuồng hơn cả khỉ.
“Bố!”
nắm c.h.ặ.t t.a.y ông.
“Chuyện năm đó với con ! Là ông !” chỉ bố giả. “Chính là ông bỏ t.h.u.ố.c rượu của bố, chính ông giấu phụ nữ xa phòng bố, cũng chính ông chỉ đạo bà chuyện đó với bố, còn cố tình dẫn bắt quả tang!”
Không khí lập tức im lặng.
Bố giả ngờ sự thật, đồng t.ử run rẩy vì kinh ngạc.
“Con linh tinh cái gì !? Mau theo bố về nhà!”
Ông định kéo , nhưng vệ sĩ chặn kín, một sợi tóc cũng lọt qua.
[Nội tâm của vệ sĩ: Cảm ơn tiểu thư giúp chúng tăng lương, thề c.h.ế.t bảo vệ tiểu thư!]
[Ha ha ha bố giả sắp tức c.h.ế.t .]
[ âm mưu luận chút, cái c.h.ế.t của nữ phụ khi cũng liên quan đến ông ?]
Cuối cùng bố ruột cũng hồn.
Ông giật phăng kim truyền nước, bước tới đá mạnh bố giả một cái.
Vì vệ sĩ ở đó, bố giả dám đ.á.n.h trả.
“Dư Thanh, ông rõ chuyện năm đó cho , nếu …” Ông một tiếng, trông như đang phát điên. “ nhớ… con gái ruột của ông mới sinh đúng …”
Ông liếc vệ sĩ.
Vệ sĩ hiểu ý, lập tức ngoài.
“Quý Hữu Thành! Anh định gì!”
Bố giả hoảng hốt, định đuổi theo nhưng vệ sĩ khác giữ c.h.ặ.t.
Bố ruột ông với nụ lạnh.
“Đương nhiên là để ông cũng nếm thử cảm giác mất con.”
Đôi mắt long lanh.
Lúc , bố ruột thật ngầu!
[Ngầu quá Quý Hữu Thành!]
[Cuối cùng cũng thẳng lên , sốt ruột quá mất!]
[Nhà Quý Hữu Thành quyền thế như , xử bọn họ chỉ trong phút chốc!]
Bố giả vùng vẫy mấy , thấy vệ sĩ khỏi cửa thì chân mềm nhũn, vội :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-doc-duoc-binh-luan-toi-quyet-dinh-di-tim-bo-ruot/chuong-5-het.html.]
“Đừng động đến con gái , ! hết!”
“Năm đó… năm đó là giăng bẫy. bỏ t.h.u.ố.c rượu của trong buổi tiệc đó, đó tráo thẻ phòng của , để phụ nữ chờ sẵn trong phòng. Tất cả đều là của .”
Bố ruột tức đến suýt vững.
Bao nhiêu ngày đêm, ông chuyện giày vò sống bằng c.h.ế.t.
Bao nhiêu ngày đêm ông tự trách .
tất cả… muộn .
Ông hít sâu một , bố giả, gằn từng chữ một:
“Dư Thanh, cả đời sẽ để ông yên . Ông, và con gái ông…”
Bố giả trợn tròn mắt, liều mạng cầu xin, khác với dáng vẻ cao cao tại thượng đây.
“Quý Hữu Thành, đừng động đến con gái ! Nó vô tội! Nó vô tội!”
Bố gầm lên, gân cổ nổi rõ.
“Nó vô tội, con gái thì vô tội !?”
“Từ khi sinh ở bên cạnh con bé, để nó nhận giặc cha, gọi ông là bố suốt bảy năm, sống trong bóng tối của ông từ nhỏ! Chẳng lẽ con bé tội gì !?”
“Còn Viên Viên nữa! Người phụ nữ đặt trong tim, yêu thương thật lòng, vì lời dối của ông mà tự hạ , uất ức chịu đựng, sớm rời khỏi thế gian!”
“Còn nữa! Gia đình hạnh phúc của ông phá tan nát. Nếu con gái đến tìm , lẽ …”
Ông tiếp nữa, cả run rẩy dữ dội.
bước đến mặt ông, ôm c.h.ặ.t lấy ông.
“Bố, con sẽ luôn ở bên bố.”
Ông ôm thật c.h.ặ.t, thật c.h.ặ.t.
13
Bố kiện bố giả tòa.
Nhân tiện cũng công khai tất cả những việc ông công chúng.
Mẹ kế chịu nổi những lời bàn tán chỉ trỏ, khi con gái họ tròn một tháng đơn ly hôn.
vẫn chút ghen tị với cô bé đó.
Ít nhất… cô bé vẫn còn .
Nhắc đến , nhớ tới những dòng “bình luận” đây, liền bảo bố điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của .
Khi đó, xe của đột nhiên mất phanh nên mới xảy tai nạn.
Cảnh sát xử lý như một vụ t.a.i n.ạ.n ngoài ý nhanh ch.óng khép hồ sơ.
Chiếc xe tiêu hủy, tìm .
Camera hành trình cũng biến mất.
Nơi đỗ xe hôm đó camera giám sát.
May mà bố tìm chủ chiếc xe đỗ cạnh xe lúc đó.
Người đó còn giữ bản camera hành trình.
Tối ngày gặp nạn, camera cảnh bố giả lén lút mở cửa xe của .
Dựa manh mối , bố yêu cầu cảnh sát điều tra .
Ban đầu bố giả chỉ ông xe để lấy đồ.
Sau nhiều thẩm vấn, cuối cùng ông chịu nổi nữa mà thừa nhận:
“ cô sinh thêm đứa nữa, nhưng cô đồng ý… nhất thời hồ đồ nên mới…”
“Vậy ông ly hôn với cô !” Bố gầm lên.
“Nếu ly hôn, chẳng là cho cơ hội , Quý Hữu Thành? Cả đời cũng để toại nguyện.”
Bố giả lạnh.
[Quá đáng hận!]
[T.ử hình !]
[Sự độc của vượt ngoài sự tưởng tượng của .]
Rời khỏi đồn cảnh sát, bố đưa đến mộ .
“Viên Viên, sẽ nuôi dạy con gái chúng thật . Đợi đến khi con bé thể tự vững, còn cần nữa… sẽ tìm em.”
Bố vuốt ve tấm ảnh bia mộ bật .
Bố đúng là một “em bé ”.
bố , con sẽ mãi mãi cần bố.
cũng khẽ chạm tấm ảnh của .
“Mẹ ơi, con cũng sẽ chăm sóc bố thật , để bố suốt ngày nghĩ đến chuyện c.ắ.t c.ổ tay nữa. Con sẽ lời bố, lớn lên thật ngoan.”
Cuối cùng bố cũng ngừng , nở một nụ dịu dàng, nhẹ nhàng ôm lòng.
Không một con bướm từ bay tới, lượn vòng quanh hai bố con.
Cuối cùng, nó đậu lên vai bố.
Bố nâng niu nó trong lòng bàn tay, khẽ hỏi:
“Viên Viên… là em ?”
Con bướm khẽ vỗ cánh.
Bố nghẹn ngào nên lời.
Con bướm bay lên, đậu tóc , như đang hôn lên mái tóc.
“Mẹ ơi, con yêu .”
vui vẻ .
Cuối cùng con bướm bay .
Trời bắt đầu lất phất mưa, và bố nắm tay cùng về nhà.
14
Người bố giả của tuyên án t.ử hình.
Từ khi trở về nhà, bố ruột còn c.ắ.t c.ổ tay nữa.
Những dòng chữ kỳ lạ cũng biến mất.
Tóm , bước một cuộc sống khác.
Một cuộc sống hạnh phúc, bình yên và vui vẻ.
(hết)