9
Nói những chuyện đau lòng , cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
May mà bây giờ tìm bố ruột.
Tóc cũng dài tới cổ , ai là con trai nữa.
Sau , sẽ bao giờ sống những ngày như thế nữa.
Bố ruột kể xong, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nghiến c.h.ặ.t răng, tay cũng siết thành nắm đ.ấ.m.
“Dư Thanh… đối xử với con gái như …”
vội an ủi ông: “Bố đừng giận, bố vẫn còn yếu lắm, dù con cũng thoát khỏi họ .”
Ông gật đầu, vết thương cổ tay , mặt thoáng hiện vẻ hối hận.
“Thư Thư, bố sẽ bao giờ chuyện như nữa.”
Ông nâng mặt lên, mật cọ nhẹ mũi mũi .
[Nữ phụ bé con của chúng hạnh phúc quá.]
[Quả nhiên bé tồn tại , mới động lực sống tiếp.]
[Nếu năm đó bố nữ chính chen ngang, họ là một gia đình hạnh phúc bao.]
tò mò.
Rốt cuộc bố giả chuyện gì mà khiến bố chia tay?
Tối đó, ngủ giường phụ trong phòng bệnh.
Suốt cả ngày, bố giả cũng đến tìm .
Chắc ông quên .
Như cũng .
ngủ một giấc thật thoải mái.
Sáng hôm , kết quả giám định giữa và bố trả về.
Bố ruột cầm kết quả, do dự mấy dám mở, cuối cùng ném cho trợ lý.
“Cậu xem giúp .”
Không chỉ bố ruột.
cũng căng thẳng.
Nếu những dòng chữ lăn qua lăn lừa , chẳng về bên bố giả !?
Trợ lý mở báo cáo.
Anh đột nhiên mở to mắt, thể tin nổi bố và , như thể đang thể là kết quả .
[Sao trợ lý biểu cảm như .]
[Trời ơi cũng căng thẳng theo .]
[Đừng mà, nhất định là con ruột.]
Bố mím c.h.ặ.t môi, bất an.
cảm thấy tim sắp nhảy ngoài.
Kết quả, trợ lý đột nhiên đổi sắc mặt, khác hẳn vẻ lén lút , hưng phấn đưa kết quả mặt bố.
“Quý tổng, bé gái thật sự là con gái của ngài!”
Bố ruột giật lấy bản giám định.
cũng ghé xem.
Trên đó ghi kết quả: 99.99%.
Trong khoảnh khắc, bố như trút gánh nặng, ánh mắt đầy yêu thương.
[Ôi dọa c.h.ế.t .]
[Suýt nữa tưởng sách lậu.]
“Bố ơi, kết quả nghĩa là bố là bố của con đúng ?” chỉ bốn 9 hỏi.
Ông gật đầu điên cuồng: “Bố là bố của con! Thư Thư! Bố thật sự là bố của con!”
10
Sau khi kết quả giám định, bố trở nên vô cùng vui vẻ.
Thật từ lúc đến tìm ông, ông vui vẻ hơn nhiều , chỉ là bây giờ còn hơn thế nữa.
“Alo, Tiểu Hứa, bộ chăn ga mới nhớ mua màu tím nhạt, Thư Thư thích màu tím, còn cả rèm cửa cũng luôn , cái rèm đó quá, khi mua nhớ kiểm tra kĩ chất lượng, còn tủ quần áo nữa, nhất định lấp đầy tủ, thấy quần áo giày dép nào thì mua hết cho , còn đồ dùng vệ sinh cá nhân, còn nữa… còn…”
há hốc miệng.
Quần áo mua hết…?
Bố ruột giàu quá.
Có vệ sĩ, trợ lý, còn ở phòng bệnh đơn.
“Bố ơi, cần mua nhiều , đợi bố về nhà chúng cùng mua.” nũng với ông, tự nhiên như đây nũng với .
“Được.” Ông mỉm cúp điện thoại, chơi trò cá mập nhỏ với một lúc, như chợt nhớ điều gì, cẩn thận hỏi: “Ông … tức là ông bố đây của con, đối xử với con ?”
Nhắc đến chuyện , khó hiểu gãi đầu.
“Con cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-doc-duoc-binh-luan-toi-quyet-dinh-di-tim-bo-ruot/chuong-4.html.]
Bố giả đối xử với cũng khá .
mặt ông , luôn cẩn trọng.
Mẹ sợ bố giả nổi giận, cũng thường dặn đừng chọc tức ông .
Bố giả thường ở nhà, cũng công việc, thường chỉ hai con ở nhà.
Mỗi bố giả về, lập tức căng thẳng.
Mẹ trở nên lo lắng và lúng túng.
Bố giả sẽ giả vờ bố hiền mặt , hỏi ở nhà ngoan , lời .
Cũng sẽ hỏi nhớ ông .
Mẹ sẽ nhớ, nhưng cảm giác miễn cưỡng.
Cũng lúc họ cãi .
phần lớn là bố giả , .
Bố giả thường nhất là:
“Viên Viên, vì em mà trả giá nhiều như , tại em thể… Viên Viên, cho con bé một gia đình trọn vẹn, em nên dùng cả đời để cảm ơn …”
Khi đó hiểu ông đang gì.
Rõ ràng giọng ông bình tĩnh, nhưng cảm thấy ông đang bắt nạt .
Mỗi như , đều bảo bố giả đừng nữa.
Lúc nào ông cũng đáp một câu: “Vì Thư Thư, em suy nghĩ cho kỹ .”
Mẹ nào cũng ôm .
[Cái chẳng là bạo hành tinh thần !]
[Tức c.h.ế.t , rõ ràng là ông sắp đặt tất cả, còn thao túng tâm lý nữ phụ!]
[A a a thật sự chịu nổi nữa!]
Sau khi những lời giải thích đó, cũng hiểu sơ sơ bố giả đang gì.
10
Nghĩ đến việc bố giả lừa dối suốt thời gian dài như , buồn đến mức nước mắt cứ rơi ngừng.
Bố ruột đau đớn che mắt .
Khóe miệng ông run run, trông như đang cố kìm nước mắt.
Một lúc lâu , ông nghẹn ngào :
“Đều là của bố… Nếu năm đó bố bước căn phòng đó, lẽ bố và con…”
Chắc ông nhớ đến những chuyện đau lòng với .
Cả ông như một bông hoa héo rũ, trông như sắp tàn lụi.
“Thư Thư, thật … bố xứng bố của con.”
hiểu.
Không bước căn phòng nào cơ?
May mà những dòng chữ cuộn mắt cho đáp án.
[Bao giờ mới là giữa và phụ nữ vốn chẳng xảy chuyện gì!]
[ , tuy bỏ t.h.u.ố.c, phụ nữ đó cũng sẵn giường chờ, nhưng say khướt ngủ luôn sofa.]
[Sáng hôm , phụ nữ đó định chuyện với , đúng lúc bố nữ chính dẫn nữ phụ nên mới hiểu lầm.]
mà hiểu lơ mơ.
“Chuyện ” là chuyện gì ?
Dù thì… bố vô tội, đúng !
vội vàng an ủi ông:
“Bố đừng , khi mất rõ sự thật năm đó , bố hề !”
Bố ruột sững , khổ.
“Mẹ con chắc chỉ an ủi bố… Lúc đó bố tận mắt…”
“Bố nhiều chuyện với bà như , mà bà vẫn để con đến tìm bố…”
Ông tiếp nữa.
Ông đau khổ.
Ánh mắt cũng bắt đầu trở nên trống rỗng.
sợ.
Chẳng lẽ ông c.ắ.t c.ổ tay nữa !
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
[Không chứ, đàn ông trách nhiệm quá mức đó.]
[Bảo trầm cảm.]
mau sự thật cho bố !
“Bố, chuyện năm đó là do bố giả…”
còn xong thì tiếng gõ cửa dồn dập cắt ngang.