Phu Quân Ta Là Một Kẻ Bệnh Kiều

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

4

Thật sự Loan Bất Nghi nên đổi tên thành Loan Đa Nghi thì đúng hơn. 

Cứ hở tí là chơi chiêu xe. Hắn phiền chứ thì sắp hù c.h.ế.t .

"Phu quân, hiểu lầm ." 

Hoảng, hoảng lắm chứ. 

gồng lên. 

Lộc Tiểu Oanh, cố lên!

Ta e thẹn: "Tiểu Thất đang trò chuyện giải khuây với thôi." 

Có chút ý vị dùng mỹ nhân kế ở đây. 

Chẳng còn cách nào, sống trướng kẻ bệnh kiều, thể cúi đầu.

"Vậy ?" Loan Bất Nghi cũng , nụ âm u, biến thái.

Ta nuốt nước bọt, sang Tiểu Thất - hiện đại đồng hương. 

Không thì thôi, một cái suýt rớt tim. 

Trong mắt nàng lóe lên tia hào hứng.

Hả? Nàng sợ bệnh kiều ?

xuyên sách, tự tin hơn hẳn kẻ xuyên như .

Lúc nhận , trong mắt Loan Bất Nghi, đang Tiểu Thất "tình ý nồng nàn", tạo nên một khung cảnh bách hợp rực rỡ.

Thế là vị Thái t.ử nổi giận: "Người , tống Tiểu Thất thủy lao, lệnh của cô, nửa bước cũng rời ."

Ta còn kịp rõ, v.út một cái, Tiểu Thất đưa

Đến cả cái bóng cũng chẳng thấy. 

Cái gì trời?

Không Tiểu Thất c.h.ế.t nữa. 

Ta lo lắng nhưng dám cầu xin, sợ đổ thêm dầu lửa.

"Nàng để tâm đến nàng như ?" Loan Bất Nghi bóp cằm , bộc phát sự chiếm hữu đặc trưng của kẻ bệnh kiều.

Ta ấm ức bĩu môi: "Phu quân, cằm... đau đau." Ta nỗ lực khơi gợi sự đồng cảm của .

gì cũng vô dụng. 

Không những cảm hóa , mà còn khiến "hắc hóa" hơn.

"Thái t.ử phi, Tây Vực mới tiến cống ít đồ chơi mới lạ. Cô thích nhất là mấy cái chuông rung nhỏ như quả nho . Gặp nóng thì rung, gặp nước thì kêu. Cô tin rằng Thái t.ử phi nhất định sẽ khiến nó tấu lên âm thanh tuyệt diệu nhất thế gian."

Nụ môi Loan Bất Nghi càng lúc càng điên cuồng. 

Ta: "..." 

Nghề nào nghiệp nấy, cái thật khó bình phẩm.

5

Ta giam cầm

Thực cũng thường thôi. 

Bệnh kiều mà, cưỡng đoạt, ghen tuông, giam cầm đều là kỹ năng cơ bản cả.

hiểu nổi, tại chỗ giam cầm là ở thủy lao? 

Loan Bất Nghi đặc biệt dựng một cái đình tứ giác giữa trung, bên trong đặt một chiếc giường khổng lồ, xung quanh treo rèm lụa trắng mỏng manh, và đặc biệt là đối diện thẳng với chỗ giam giữ Tiểu Thất.

Đây là... định diễn cảnh nóng mặt Tiểu Thất

Loan Bất Nghi, ngươi chơi biến thái thật đấy.

Ta trúng Nhuyễn Cốt Tán, lúc chỉ thể giường Tiểu Thất hành hình bằng nước hết đến khác. 

Loan Bất Nghi bên cạnh, mân mê tóc

Ta yếu đến mức mở nổi miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-ta-la-mot-ke-benh-kieu/2.html.]

Tiểu Thất chắc là đau đớn lắm. 

Ta buồn quá.

Bỗng nhiên, thấy giọng của Tiểu Thất: "Trình Oanh, đừng lo cho . Ngươi quên , xuyên sách, hệ thống hộ . Ngươi đang chịu hình thế thôi chứ thực chẳng cảm giác gì . Yên tâm , c.h.ế.t ."

Ta ngước mắt Loan Bất Nghi, sắc mặt chút đổi. 

Chắc là Tiểu Thất dùng năng lực hệ thống để chỉ thấy. 

Vậy thì quá, yên tâm .

"Thái t.ử phi." Ngón tay Loan Bất Nghi dùng lực kéo mạnh: "Là cô đối với nàng ? Tại mang nữ nhân khác lên giường của chúng ?"

Da đầu đau âm ỉ. 

Thanh thiên đại nhân ơi, và Tiểu Thất trong sạch mà! 

Ta , chỉ dùng ánh mắt tố cáo: "Phu quân, tin , thể là đối với ?"

Hắn hiểu ý, nhạt: "Cô chỉ tin những gì mắt thấy."

Ta thắc mắc: "Chàng thấy cái gì?"

Loan Bất Nghi nghiến răng kèn kẹt: "Cô thấy nàng và Tiểu Thất nắm tay rưng rưng lệ. Thật là tình thâm nghĩa trọng quá mà. Cô ngờ Thái t.ử phi của thích nữ nhân."

Nghe xong, chỉ câm nín. 

Hồng thiên đại nhân ơi, t.h.ả.m thế

Không chỉ bệnh kiều hành hạ, còn hiểu lầm xu hướng tính d.ụ.c. 

Kiếp quỵt tiền của Loan Bất Nghi mà kiếp sa tay thế

Ta thề, nếu , nhất định một công dân thượng tôn pháp luật.

"Sao nào, trúng nên còn gì để ?" Loan Bất Nghi tỏ vẻ "quả nhiên là thế", ánh mắt ngày càng nguy hiểm.

Ta lén đảo mắt trong lòng. 

Ta cũng "" lắm chứ, đưa t.h.u.ố.c giải cho !

Loan Bất Nghi bỗng lấy một chiếc hộp tinh xảo, cạch một tiếng mở khóa, chiếc chuông tinh xảo chễm chệ bên trong. 

Đại não bắt đầu vận hành tốc độ cao. 

Không , thử cái thứ quái quỷ

Lão biến thái nào chẳng hành hạ đến mức thở thì nhiều mà hít thì ít. 

Lần chắc bỏ mạng trong tay mất.

Suy tính , khẽ rên rỉ như mèo con, nước mắt lã chã rơi như hoa lê trong mưa. 

Ta c.ắ.n môi, bày dáng vẻ tiểu kiều thê chịu uất ức nhưng vẫn hiểu chuyện, âm thầm chịu đựng một .

Loan Bất Nghi đờ

Nước mắt nữ nhân đúng là v.ũ k.h.í chí mạng của nam nhân. 

Hắn ngơ ngẩn một hồi lâu cử động. 

Ta thầm mừng, xem nước mắt tác dụng .

Loan Bất Nghi cúi đầu, bỗng run lên bần bật. 

Không lẽ thấy , cũng theo? Cảm tính thế ?

Cho đến khi ngẩng đầu lên, mới lầm. 

Mắt chẳng chút lệ nào, sâu thẳm như vực thẳm. 

Hắn cúi xuống hôn những giọt nước mắt khóe mắt .

"Oanh Nhi, thấy nàng , hiểu lòng cô ngứa ngáy. Oanh Nhi, cô thích nàng . Khóc nhiều chút nữa ?"

Hóa sự run rẩy của là vì hưng phấn.

Sau đó, cảm nhận chiếc chuông cơ thể

Cùng lúc đó, thấy tiếng Tiểu Thất: "Mẹ ơi, cảnh trẻ em xem nha!"

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận