Phông Bạt Gặp Đại Tiểu Thư
Chương 7
"Người ta đã làm thế rồi, cô còn theo chiều cô ta, cô là người tôi dắt đến đấy."
"Cô mất mặt rồi, vậy mặt mũi của tôi để đâu?"
"Nếu không phải gọi điện với anh Lâm khá ngắn thì mặt mũi của tôi đã bị cô ném sạch rồi..."
"Lần sau không được như vậy nữa, tôi sẽ tăng lương cho cô gấp đôi..."
Cô ấy dừng một chút, rồi giơ tay tôi lên, nhíu mày nhìn chiếc vòng tay trên tay tôi.
"Tuy cô không lên hình, nhưng chiếc vòng này lúc nào cũng xuất hiện..."
"Cô đeo như vậy, rồi sẽ có người phát hiện ra thôi..."
"Đừng đeo nữa, để tôi tặng cô một chiếc vòng tay khác, đẹp hơn nhiều..."
Tôi lắc đầu.
"Chiếc vòng bình an này có ý nghĩa với tôi, không thể tháo ra..."
Sau đó tôi bổ sung thêm: "Nhưng nếu cô tặng vòng tay thì tôi vẫn nhận..."
"Cô tặng gì tôi cũng không từ chối nha..."
Cô ấy không vui, gõ nhẹ vào trán tôi một cái:
"Tôi nói này, Tiểu Đường, cô thật sự chỉ chăm chăm vào tiền à?"
"Làm media, lên kế hoạch thay đổi phong cách cho tôi, còn phải quỳ xuống trước cô ta..."
"Cô thiếu tiền đến thế sao?"
Tôi nghiêm túc gật đầu.
"Thiếu tiền, đương nhiên thiếu, từ nhỏ đã thiếu..."
Tôi kể cho cô ấy nghe hết về những chuyện phông bạt hồi nhỏ của mình.
Nghe xong chuyện tôi kể, cô ấy cười đến mức không đứng dậy nổi:
"Đường Niệm An, nói thật, cô đúng là thiên tài."
Tôi cười tươi đáp:
"Đương nhiên rồi..."
"Từ nhỏ tôi đã biết, nếu có tiền người ta sẽ đối xử lịch sự với mình."
"Cô để lộ điểm yếu, phơi bày vết thương cho người khác xem, người ta lại càng thêm kiêu ngạo, cay nghiệt với mình."
"Giống như tiền học thêm hồi trung học của tôi, nếu tôi nói tôi không có tiền, bà cô xấu xa đó chắc chắn sẽ truy hỏi tôi."
“Sau đó dùng ánh mắt thiển cận, chê trách tôi không hiểu tầm quan trọng của học hành.”
"Nhưng nếu tôi nói là đã mời gia sư riêng, bà ta ngược lại chẳng nói thêm gì mà đồng ý ngay yêu cầu của tôi."
"Với lại, thật sự, việc giả vờ ngầu lắm đó."
"Trên mạng mà giả vờ, vừa kiếm được tiền vừa vui vẻ, việc tốt như thế thì ở đâu ra?"
Những lời nửa thật nửa giả, tôi nói bằng giọng rất nhẹ nhàng.
Cô ấy nghe xong, suy nghĩ một lát, rồi kéo tôi lại gần, nói rằng để đổi lại, cô ấy cũng sẽ kể cho tôi nghe chuyện của mình.
Hóa ra hồi cấp hai, bố của cô ấy chỉ là một ông chủ mỏ than nhỏ.
Nhưng vì tương lai của cô ấy, gia đình đã cắn răng đưa cô ấy ra khỏi tỉnh, đến thành phố này.
Cô ấy theo học một trường quốc tế, nơi mà bạn bè trong lớp đều là con nhà giàu có quyền thế.
Họ nói chuyện toàn về các thương hiệu thời trang, các chuyến du lịch nước ngoài và kỳ thi TOEFL, IELTS.
Ngay cả bữa sáng, họ cũng hoàn toàn ăn theo kiểu Tây, ăn bánh quế và thịt xông khói.