Phông Bạt Gặp Đại Tiểu Thư
Chương 5
[Sau khi ra nước ngoài, tôi còn tin lời bạn bè, cứ nghĩ gia đình cậu vài năm trước mới phát triển được nhờ vào ngành than và bất động sản…]
[Có vẻ như tôi phải học hỏi cậu rồi, Tiểu Giang…]
Cô ấy gần như nhảy cẫng lên.
Trận chiến này giành được thành quả lớn, cũng xoay chuyển được ấn tượng của nam thần về cô là nhà giàu mới nổi.
"Quá tuyệt vời....." Cô ấy nắm lấy tay tôi, đập tay cùng tôi, miệng đang la hò dở thì đột ngột dừng lại.
Sau đó nói: "Bravo!"
"Tiểu Đường, tôi sẽ tăng tiền thưởng gấp đôi..."
8
Ngày thứ 25 trong kế hoạch cải tạo, đại tiểu thư đã thành công chuyển mình trên mạng.
Những người trước kia bình luận dưới video của cô ấy nói rằng cô ấy quê mùa, là con nhà giàu mới nổi, giờ đã hoàn toàn biến mất.
Thay vào đó là những bình luận như:
[Cuộc sống của chị là giấc mơ của em, huhu]
[Cuộc sống tuyệt vời bắt đầu từ việc đầu thai]
[Chắc hẳn đại tiểu thư uống ame đá nhiều nhất trong đời luôn nhỉ.]
Đương nhiên bọn họ không biết cô ấy không uống được cà phê.
Cùng lúc đó, cô ấy cũng đã có tiến triển rất lớn với nam thần.
Họ bắt đầu chào buổi sáng, buổi tối.
Nam thần cũng thỉnh thoảng gửi ảnh về cuộc sống của mình cho cô ấy.
Cô ấy từ việc để tôi dạy cô ấy cách trả lời tin nhắn từng bước, giờ đã có thể tự tham khảo một vài tài liệu và tự trả lời.
Hôm nay, cô ấy nhận được lời mời tham dự tiệc tối của con gái thứ hai nhà họ Lâm.
"Tôi đã sống ở đây mấy năm rồi, họ không chủ động mời tôi ăn tối riêng lần nào..."
"Dù tôi cũng chẳng muốn quan tâm, chẳng ai có có gia sản bằng một nửa của bố tôi, nhưng cứ ra vẻ lắm..."
"Đám người này tuy không đông, nhưng quy tắc thì không ít đâu..."
Cô ấy liếc mắt, rồi hỏi tôi:
"Tiểu Đường, cô nghĩ tôi có nên đi không?"
Tôi gật đầu: "Cứ coi như là diễn tập trước đi..."
"Thể hiện kết quả huấn luyện mấy ngày nay..."
"Chị cố lên, tôi tin chị sẽ tỏa sáng đêm nay, tôi đang chờ tin vui từ chị..."
Cô ấy tháo kính râm, nghiêm mặt nhìn tôi:
"Câu này của cô, chắc không định để tôi đi tiệc một mình chứ?"
Tôi có chút bối rối: "Hả? Không phải sao?"
"Chẳng phải những bữa tiệc như thế đều theo dạng mời riêng sao? Tôi đi sẽ không ổn đâu..."
Đáp lại tôi là một tiếng cười lạnh:
"Gia đình họ Lâm cứ ra vẻ, lúc nào cũng làm trò thượng đẳng..."
"Nhưng cô là người tôi đi cùng tối nay, là người của tôi."
Nói xong, cô ấy đẩy tôi vào phòng thay đồ bên cạnh:
"Nhớ không, mấy ngày trước cô đưa tôi đi mua đồ để thay đổi hình tượng ấy? Tôi thấy vài bộ cũng khá phù hợp với cô, tiện tay mua rồi..."
"Hôm nay cô không mặc, vậy chẳng phải lãng phí sao? Thôi thì vứt đi vậy..."
9
Tiệc tối được tổ chức trong một biệt thự gần hồ.