Ông Bố Tra Nam Của Tôi Lâm Bệnh Nguy Kịch, Tôi Lập Tức Đưa Đi Hỏa Táng
Chương 8
"Tổng giám đốc Lâm, có cần tiếp tục điều tra không? 100% là tham ô."
"Điều tra, điều tra kỹ vào, điều tra xong thì trực tiếp báo cảnh sát bắt người, không cần thông qua tôi."
"Vâng, Tổng giám đốc Lâm."
14
Một thời gian sau, phán quyết của tòa án đã được đưa ra.
Phán quyết rằng đứa con ngoài giá thú Trương Khai Định không thể chứng minh quan hệ huyết thống, do đó không có quyền thừa kế.
Ngoài ra, vụ kiện đòi lại tài sản và xe cộ của tôi cũng có kết quả.
Họ phải trả lại một nửa tài sản của Lâm Hải, tương ứng với một nửa căn nhà và một nửa chiếc xe.
Kết quả phán quyết này đúng như tôi dự đoán.
Dù gì họ cũng sống chung như vợ chồng suốt một thời gian dài, có hôn nhân thực tế, muốn đòi lại toàn bộ không phải là điều khả thi.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc tôi khiến họ không còn chốn dung thân.
Hôm đó, tôi dẫn theo luật sư, cầm theo phán quyết đến căn nhà mà họ đang ở.
Hai mẹ con Trương Khai Phụng đứng chặn trước cửa như giữ thành, mỗi người cầm một con d.a.o làm bếp.
"Ai dám lấy căn nhà của tôi, tôi liều mạng với người đó!”
"Lâm Thiên Nhất, đồ trời đánh, dù gì Khai Định cũng là em trai cùng cha khác mẹ của mày, mày nhẫn tâm đẩy nó vào đường cùng thế này sao!"
"Chỉ mới bắt đầu thôi, mới chỉ là khởi đầu đấy.”
"Bà Trương, giấy phán quyết đã có, tôi khuyên bà mau chóng bán nhà và xe, nộp tiền đi. Nếu không, trở thành con nợ bị liệt vào danh sách đen thì khổ đấy."
"Không đời nào tôi đưa cho mày! Một xu cũng không! Tôi sẽ kháng cáo, phải kháng cáo!"
Bà ta quá kích động, tôi cũng chẳng buồn đáp lại, chỉ tùy ý quan sát sơ qua căn nhà.
Nội thất xa hoa, biệt thự này ít nhất cũng rộng 200 mét vuông.
Trên tủ cạnh cửa còn bày đầy đồ xa xỉ.
"Luật sư Trương, chụp hình lại, những thứ này đều phải đem bán để quy đổi thành tiền."
Luật sư Trương lấy điện thoại ra chụp, mẹ con Trương Khai Phụng lao tới định giật.
Tôi nhân cơ hội lấy một chiếc điện thoại cũ từ trên tủ.
Chiếc điện thoại này tôi rất quen thuộc, đó là cái mà bố tôi từng dùng rất lâu trước đây.
Tôi muốn mang về xem có đầu mối quan trọng nào bên trong không.
Tôi phải điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của mẹ tôi!
Đòi lại những gì thuộc về tôi vẫn chưa đủ, tôi còn muốn cả mạng sống của họ!
15
Sau khi làm loạn ở nhà Trương Khai Phụng khoảng nửa tiếng, tôi và luật sư rời đi.
Ra khỏi cửa, luật sư nói với tôi:
"Họ chắc chắn sẽ lập tức chuyển hết đồ đạc trong nhà đi, nhưng hiện tại vẫn chưa hết thời hạn kháng cáo, chúng ta chưa thể xin lệnh niêm phong."
Tôi lắc đầu: "Không sao, mấy thứ đó tôi coi như bố thí cho họ vậy."
Haha... So với những đau khổ mà họ sắp phải đối mặt, những vật dụng này chẳng đáng là gì.
Rời khỏi đó, tôi đi thẳng đến bệnh viện thành phố.
Tôi lấy báo cáo tử vong và bệnh án của mẹ tôi ra kiểm tra.
Kết quả, càng xem tôi càng nghiến răng.
Mẹ tôi c.h.ế.t vì bị đầu độc mãn tính.
Hoàn toàn giống như tôi đã nghi ngờ!
Tôi hỏi bác sĩ liệu khi gặp những trường hợp như vậy, bệnh viện có báo cảnh sát không.
Bác sĩ tiếp nhận khi đó đã nghỉ hưu, người đang trực ca giải thích với tôi:
"Nhiều chất độc gây hại không thể xác định thành phần cụ thể, cũng không thể xác định là từ thực phẩm nào, càng không thể khẳng định là do con người hay không. Trừ khi là ngộ độc cấp tính dẫn đến tử vong, nếu không, chúng tôi thường không báo cảnh sát."
Tôi cầm bệnh án rời đi, nhưng trên đường cứ mãi suy nghĩ.
Mẹ tôi bị đầu độc mãn tính, chắc chắn không phải do vấn đề trong ăn uống.
Bởi vì chúng tôi luôn ăn cùng nhau.
Nếu không phải từ thực phẩm, thì có thể là từ đâu?
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi bất chợt giật mình.
Mẹ tôi rất thích son môi, bàn trang điểm của bà đầy ắp đủ loại son khác nhau!
Tôi lập tức gọi điện cho chủ nhân mới của căn biệt thự, hỏi xem đồ trong tầng hầm có bị mất không.
Giọng nói của chủ nhà nghe có vẻ mơ hồ: "Cái gì cơ, nhà cậu còn có tầng hầm à? Tôi còn chưa chính thức chuyển vào, đồ đạc vẫn còn đấy, nếu cậu cần thì nhanh chóng đến lấy đi, chậm hai ngày nữa là không còn đâu."
Hóa ra lúc trước anh ta chỉ ham rẻ, chẳng thèm xem xét kỹ càng gì cả, vội vã làm thủ tục chuyển nhượng với tôi.
Điều này lại là may mắn với tôi.
Sau khi xác nhận đồ đạc vẫn còn, tôi lập tức lái xe đến đó.
16
Xuống tầng hầm, tôi lục lọi khắp đống đồ lộn xộn, kết quả lòng tôi như lạnh đi một nửa.
Đủ các loại mỹ phẩm đều có, nhưng lại không có son môi.
Điều này càng chứng minh cho suy đoán của tôi: