Ông Bố Tra Nam Của Tôi Lâm Bệnh Nguy Kịch, Tôi Lập Tức Đưa Đi Hỏa Táng
Chương 3
Con trai bà ta vội vàng đỡ lấy mẹ, nhưng ánh mắt cũng đờ đẫn, lẩm bẩm:
“Bố... Mẹ, con mất bố rồi!”
Tôi nhanh chóng vòng qua họ, bước vào biệt thự và đóng cửa lại ngay.
Khi mẹ con Trương Khai Phụng hoàn hồn, họ lập tức gõ cửa rầm rầm.
“Mở cửa! Xác bố mày đâu? Mau đưa ra đây!”
Tôi chẳng buồn mở cửa, chỉ tùy tiện đáp: “Ôi trời, quên mất, ông ấy còn trong cốp xe ấy!”
Nói xong, tôi hướng về cửa sổ bấm chìa khóa mở cốp xe.
Cốp bật ra, bên trong là một hộp tro cốt rẻ tiền chen lẫn với đống dụng cụ linh tinh.
Trương Khai Phụng và con trai bà ta trố mắt, không thể tin nổi, ngay tại chỗ liền phát điên.
“Sao lại hỏa táng luôn rồi? Hả! Tại sao lại hỏa táng!”
“Lâm Thiên Nhất, đồ khốn! Ông ấy không chỉ là bố mày, mà còn là chồng tao, là bố ruột của con trai tao!!”
“Sao mày dám hỏa táng mà không hỏi ý kiến tao!”
“Mở cửa ngay! Tất cả tài sản trong nhà này, ít nhất một nửa cũng phải thuộc về con tao!”
Tôi cười nhếch mép, giọng đầy mỉa mai:
“Ồ, ông già sao không lập di chúc mà đã c.h.ế.t rồi chứ, hỏa táng xong chẳng để lại sợi tóc nào để xét nghiệm ADN cả.”
“Giờ thì tài sản tất cả đều thuộc về tôi rồi nhỉ.”
“Nghe rõ chưa, là tất cả đấy nhé!”
Nghe vậy, Trương Khai Phụng và con trai bà ta như phát cuồng, đập cửa điên cuồng.
“Lâm Thiên Nhất, đồ khốn nạn! Thì ra mày đã biết trước ông ấy sẽ chết! Mở cửa! Mau mở cửa! Trả tiền lại đây!”
Tôi thấy ồn ào quá, liền gọi bảo vệ tới đuổi họ đi.
Sau đó, tôi đăng tin bán biệt thự lên mạng.
Căn nhà to thế này, một người ở không gánh nổi, mà lại lạnh lẽo không có hơi người.
Cũng không may mắn gì.
Bán đi thôi.
Bán xong thì mua căn hộ cao cấp ở Tam Sơn Nhất Phẩm!
Ngày hôm sau, nhân viên môi giới đến trước, không ngờ Trương Khai Phụng và con trai bà ta cũng lẻn vào.
“Lâm Thiên Nhất, mày định làm gì? Mày muốn làm gì?”
Bà ta túm lấy áo tôi, lớn tiếng chất vấn.
Trông bà ta cứ như thể tôi đang bán nhà của bà ấy vậy.
“Tao nói cho mày biết, Lâm Thiên Nhất, con trai tao cũng là con của bố mày! Mày không có quyền bán căn nhà này!
“Dù có bán, một nửa tiền cũng phải thuộc về con tao!”
“Đồ khốn nạn, Lâm Thiên Nhất, bố tao có phải do mày hại c.h.ế.t không? Nói!”