Nơi đầu tim

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả nuôi cũng hết lòng vì .

đối mặt với nguy cơ tù, cũng khi c.h.ế.t sắp xếp cho tương lai của .

Diêm Khắc im lặng lâu, đường quai hàm căng c.h.ặ.t khẽ run lên.

Anh trầm giọng :

“Nó lên tàu đến Hải Thị , chắc là đến tìm con xin tiền.”

Mẹ ngạc nhiên:

“Sao thể chứ? Những thẻ tín dụng đây chúng đưa, đồ xa xỉ mua cho nó, Đồng Đồng đều mang theo. Sao nó xin tiền con ?”

Ánh mắt Diêm Khắc khẽ biến đổi, nhưng vẫn lạnh lùng :

“Mẹ ruột của nó hết tiền viện phí, sắp ngừng t.h.u.ố.c.”

Mẹ đáp:

“Đó là vì bà chuyển viện nên đóng tiếp thôi. Xét tình bà nuôi Tiểu Phong, chúng đóng một khoản viện phí ở bệnh viện tuyến .”

Sắc mặt Diêm Khắc đổi:

“Thật ?”

“Thật!”

Mẹ :

“Mau gọi cho Đồng Đồng , hỏi nó đang ở . Nói với nó, ba đang ở nhà đợi nó.”

gương mặt của , trong lòng thấy hạnh phúc, thấy bất hạnh.

Mẹ của như .

Giá như c..hế.t thì bao…

Diêm Khắc lấy điện thoại , cuối cùng cũng gọi cho .

tiếng chuông chờ đều đều, trong lòng trống rỗng nghĩ: sẽ còn ai bắt máy nữa.

giây tiếp theo, cuộc gọi… kết nối.

6

Đầu dây bên ồn ào hỗn tạp, nhưng ai lên tiếng.

Diêm Khắc liền gằn giọng:

“Diêm Nhạc Đồng, trả lời tin nhắn?!”

Bên truyền đến một tiếng hít khẽ, dường như dọa.

Hai giây , một giọng trẻ con non nớt vang lên:

“Chú là trai đang đợi ?”

Diêm Khắc khựng , giọng dịu xuống hỏi:

“Cháu là ai?”

“Cháu là bé con dễ thương!”

Diêm Khắc nghẹn lời, từng chữ một nghiêm túc :

“Phiền cháu đưa điện thoại cho chủ của nó, ?”

“Ừm…” bé con vẻ khó xử, hạ giọng thật nhỏ, như đang lén :

trai ngủ . Anh vẻ mệt, nên ngủ lâu.

Mẹ cháu , trẻ ngoan phiền khác ngủ.”

Diêm Khắc bất lực khẽ cong môi, trầm giọng :

“Vậy khi tỉnh, cháu giúp , bảo ở nguyên đó đợi chú, chú sẽ đến đón ngay.”

“Chú là ai ?”

Bé con hỏi:

“Có đang đợi ?”

Diêm Khắc đáp:

.”

Bé con nghi hoặc :

“Không đúng. Anh trai , đang đợi trai của .

Anh trai dịu dàng, đối xử với , là nhất đời.”

Rồi hạ giọng:

mà… nãy chú hung dữ quá…”

Hoàn giống như .

Diêm Khắc sững , :

“Xin .”

Cúp máy, chút trách móc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/noi-dau-tim/chuong-4.html.]

“Sao để Đồng Đồng đợi đến mức ngủ mất ?”

Diêm Khắc lập tức nghiêm giọng:

“Chỉ là cho nó một bài học, nếu tiếp tục dối.”

Mẹ lo lắng :

“Từ nhỏ Đồng Đồng con đặt ở đầu tim, bây giờ nghiêm khắc như ? Chỉ vì nó em ruột con ?”

Diêm Khắc gì, chỉ lắc đầu.

Mẹ :

“Con là kín đáo, chuyện gì cũng nhẹ, từ đến giờ chỉ con thật sự coi trọng mới khiến con tức giận. Đồng Đồng nhạy cảm, con đừng nó tổn thương.”

Tổn thương ?

Có một chút.

Khi Diêm Khắc giả bệnh, dối, đến đây là để xin tiền.

Tim từng đau nhói trong khoảnh khắc.

Mẹ vẫn chuyện tỏ tình với Diêm Khắc, nên hiểu vì giận .

Rùa

Sao thể là vì để tâm chứ?

Một , thể đối xử tàn nhẫn với để tâm như ?

mãi hiểu nổi.

Khi Diêm Khắc khỏi nhà, trời bắt đầu đổ tuyết.

Giao thông tắc nghẽn, chiếc Rolls-Royce lúc chạy lúc dừng.

Diêm Khắc hạ cửa kính hai để xem tình hình, nhưng vẫn nhẫn nhịn thúc giục tài xế.

ở ghế bên cạnh , còn như những đón về, sát bên nữa.

Khi sắp đến nhà ga, Diêm Khắc lấy điện thoại nhắn tin:

[ Em tự cửa ? ]

Rất nhanh nhắn tiếp:

[ Thôi, em cứ ngoan ngoãn đợi trong phòng chờ, chạy lung tung. ]

Cho đến khi xe dừng hẳn, vẫn nhận hồi âm.

Anh lạnh mặt xuống xe, về phía phòng chờ, bực bội :

“Diêm Nhạc Đồng, giờ em lên mặt đấy. Để xem lát nữa sẽ…”

Lời còn dứt, ánh mắt Diêm Khắc sững .

theo ánh mắt , thấy chính .

7

Phòng chờ vẫn đông nghịt. Không ngừng hành khách kéo vali .

Diêm Khắc cao ráo, nổi bật giữa đám đông, trông vô cùng dễ nhận .

Vai phủ một lớp tuyết mỏng, ánh mắt lạnh lẽo .

vẫn giữ nguyên tư thế ban nãy, tựa tường, nhắm mắt.

Nhìn qua, lẽ là yên tĩnh nhất trong phòng chờ .

Diêm Khắc dường như đột nhiên còn vội nữa.

Bước chân chậm , cũng phát tiếng động.

Như thể đ.á.n.h thức .

Anh đến mặt , cúi xuống một lúc, đưa tay chạm nhẹ lên trán , giọng lạnh nhạt:

“Diêm Nhạc Đồng, mục đích của em đạt . Không cần giả vờ ngủ nữa.”

Thấy vẫn hề động đậy, Diêm Khắc tức đến bật .

Giống như đây mỗi khi phạt , đưa tay véo má .

“Còn dậy thì thật đấy. Đến lúc đó em thì đừng hối hận.”

Nói xong, dùng sức đẩy vai .

Cơ thể mất thăng bằng, đổ về phía , mềm oặt, ngã lòng Diêm Khắc.

“Diêm Nhạc Đồng!”

Anh đỡ lấy , sự kiên nhẫn cạn sạch:

“Dậy ngay, nũng!”

Có lẽ nhận trọng lượng và nhiệt độ đúng, Diêm Khắc cuối cùng cũng kỹ gương mặt .

Đầu ngón tay khẽ run, chạm nhẹ lên đôi môi tím nhạt của .

Rồi nâng tay lên, phát hiện đầu móng tay cũng tím tái.

“Diêm Nhạc Đồng?”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận