Nhất Phẩm Cáo Mệnh

6

Thẩm Tòng Diệp từ phía sau đặt tay lên vai ta, nói: 

 

“Phu nhân là người hiểu lý lẽ nhất. Ta và nhị tiểu thư nhà Ngự sử, An Kiều Kiều, tình đầu ý hợp, đời này không thể thiếu nàng ấy.” 

 

Ta mỉm cười, đưa chén trà cho hắn. 

 

“Ừm, thứ nữ của quan ngũ phẩm, vào phủ làm Trắc thất cũng tạm coi là xứng. Nếu phu quân yêu thích đến thế, ta sẽ chọn ngày lành mà sắp xếp.” 

 

Ngón tay Thẩm Tòng Diệp nắm chặt chén trà đến tái nhợt. Một lúc lâu sau, hắn mới nói: 

 

“Kiều Nhi là một nữ tử tài hoa, nàng ấy cả đời khinh thường làm thiếp.” 

 

“Ồ? Nếu là vậy, nàng ấy càng cần phải cẩn thận trong lời nói và hành động. Danh tiếng của một nữ tử chưa xuất giá là điều quan trọng nhất. Nay chuyện của nàng và phu quân đã lan truyền khắp kinh thành, còn ai sẽ nguyện cưới nàng ấy làm chính thất nữa đây?” 

 

Ta kiên nhẫn phân tích cho hắn nghe. 

 

Nhưng Thẩm Tòng Diệp nghiến răng, nói đầy phẫn nộ: 

 

“Kiều Nhi chỉ nguyện một đời một kiếp một đôi người cùng ta. Nàng ấy sẽ không gả cho kẻ nào khác.” 

 

Ta nhướng mày, đặt chén trà xuống, tiếng chạm vào bàn vang lên thanh thoát. 

 

“Vậy, ý phu quân là gì đây?” Ta cười nhạt nhìn hắn. 

 

Chương 5 

 

Người này lại chính là phụ thân của con ta. 

 

Cuộc hôn nhân này vốn dĩ ta không đặt quá nhiều kỳ vọng vào Thẩm Tòng Diệp. Nhưng đến giờ phút này, ta vẫn không khỏi cảm thấy lạnh lòng. 

 

Hắn không làm tròn chút nào trách nhiệm của một người chồng, cũng chẳng xứng đáng là một người cha. 

 

Trước mặt ta – người vợ được cưới hỏi đàng hoàng – hắn lại nói muốn cùng nữ nhân khác một đời một kiếp một đôi người. 

 

Sao? Hắn muốn cùng ta hòa ly? 

 

Nhưng với tình cảnh hiện tại, hắn xứng sao? 

 

Ánh mắt ta nhìn hắn lạnh như băng. Thẩm Tòng Diệp, có lẽ chưa từng thấy ta như thế bao giờ, thoáng chốc lộ vẻ hoang mang. 

 

Hắn vội vã buông một câu “Phu nhân đừng nghĩ nhiều,” rồi luống cuống bỏ đi. 

 

---

 

Ngày hôm sau, ta đến phủ Quân chúa thỉnh an. 

 

Quận chúa nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy vẻ xót xa. 

 

“Dĩnh Nhi, là ta đã quá nuông chiều hắn, mới khiến hắn làm ra chuyện mất mặt như vậy. Thật ủy khuất cho con rồi.” 

 

Ta cúi đầu, không đáp lời. 

 

Quận chúa lại nói: 

 

“Con ngoan, con đừng so đo với hắn làm gì. Hôm qua, cha nó đã dùng roi đánh hắn một trận rồi. Còn chuyện cô thứ nữ kia, con cứ tìm người xử lý là được, có gì Quốc công phủ sẽ đứng ra lo liệu cho con.” 

Bạn cần đăng nhập để bình luận