Nhất Phẩm Cáo Mệnh
5
Bà ta hẳn hiểu rằng tâm tư của ta sáng tỏ như gương.
Nhưng chuyện này vẫn phải nói rõ:
“An Kiều Kiều có chút nhan sắc, Ngự sử phu nhân nghĩ rằng nếu nàng ta có thể làm thiếp cho một gia đình công thần nào đó, tất sẽ giúp ích ít nhiều cho Ngự sử đại nhân. Sau khi dò hỏi, lại nghe nói thế tử nhà ta là người phong lưu nhất kinh thành…”
“Thế tử phu nhân minh xét, tuy ta có ý nghĩ này, nhưng không ngờ con bé lại dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy… Giờ chuyện đã ra thế này, thật sự hết cách rồi. Ta vốn tưởng Thế tử phu nhân nổi danh hiền đức, dễ nói chuyện…”
“Lại nghĩ rằng dù chuyện này không vẻ vang gì, nhà ta mất mặt thì nhỏ, nhưng Quốc công phủ vì giữ gìn danh tiếng, nhất định sẽ ra tay giúp đỡ…”
“Nay bị Thế tử phu nhân nhìn thấu, chuyện này ta cũng không nhắc nữa. Ta sẽ về nhà, dùng gậy đánh c.h.ế.t con bé ấy. Ngẫm lại, thời gian qua đi, chuyện này rồi cũng sẽ lắng xuống…”
Ngự sử phu nhân quỳ trước mặt ta, nước mắt lã chã, thoạt nhìn như già đi hơn mười tuổi so với lúc mới bước vào cửa.
Thương cảm cho bà ta với cương vị chủ mẫu phải gánh vác biết bao khó khăn, ta ra hiệu cho Tiểu Chi đỡ bà đứng dậy.
Chậm rãi nói:
“Ngự sử phu nhân cũng không cần phải làm như vậy. Với thân phận thứ nữ của quan ngũ phẩm như An Kiều Kiều, nâng lên làm Trắc thất trong Quốc công phủ cũng không phải không thể.”
Ngự sử phu nhân ngẩn người, ngước lên nhìn ta, vẻ mặt ngạc nhiên như không ngờ ta lại đưa ra một điều kiện tốt như vậy.
Ta lại tiếp tục:
“Tuy nhiên, đã là Trắc thất, gả vào Quốc công phủ, thì sính lễ là điều không thể thiếu.”
Ngự sử phu nhân há hốc miệng, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Bà ta là người thông minh, đương nhiên hiểu rằng thứ Quốc công phủ không thiếu nhất chính là tiền bạc.
Nay ta đã mở lời, hẳn nhiên điều ta muốn không phải là của cải.
Bà ta quyết tâm liều một phen, cúi người hành lễ trước ta, nói:
“Thế tử phu nhân muốn gì, xin cứ nói thẳng.”
“Nghe nói An Kiều Kiều từng làm vài bài thơ, lại từng đến tiệm son phấn ở phía đông thành bán công thức son môi và xà phòng.” Ta ý tứ nói.
Ngự sử phu nhân lập tức gật đầu, nói:
“Đúng đúng, từ sau trận đại bệnh đó, đầu óc con bé chỉ toàn những ý tưởng kỳ lạ. Nhưng tiệm son phấn đó vốn chẳng mua gì của nó cả, đó là tiệm lớn nhất kinh thành, ai lại để mắt đến mấy thứ đồ chơi vớ vẩn đó chứ…”