Nhất Phẩm Cáo Mệnh
4
Nghe nói sau một trận đại bệnh, tính tình hoàn toàn thay đổi.
Một cô gái chưa xuất giá lại dám tuyên bố:
“Vì cớ gì nữ nhân không được đi dạo kỹ viện, còn nam nhân thì có thể?”
Nàng ta không chỉ nói mà còn thực sự làm. Một mình nàng đến kỹ viện dạo chơi.
Nếu chỉ dừng lại ở đây, ta quả thật có đôi phần khâm phục. Sống thật với bản thân mà dám chịu trách nhiệm, đó cũng là một dạng bản lĩnh.
Thế nhưng, nàng khinh thường nam nhân đến kỹ viện, lại chính tại kỹ viện mà kết giao với Thẩm Tòng Diệp.
Nàng uống rượu, ôm cổ Thẩm Tòng Diệp, ngâm thơ:
“Trời sinh ta tất hữu dụng, ngàn vàng tan hết vẫn quay về.”
Quả thật là một kiệt tác hiếm có xưa nay, ta không khỏi cảm thán.
Ngay cả huynh trưởng ta cũng chưa từng làm ra được câu thơ khí phách hùng tráng như vậy.
Chỉ tiếc, nếu nàng là nhân tài, thì cũng dùng sai chỗ.
Chẳng lẽ hoài bão của nàng là kết giao với kẻ đã có vợ tại kỹ viện?
Hơn nữa, trong kinh thành này, gia tộc nào có thể tiêu xài ngàn vàng thì không thiếu, nhưng nhà Ngự sử của nàng thì thật chẳng đáng kể.
Chẳng lẽ nàng định tiêu xài tiền bạc của Thẩm Tòng Diệp?
Chuyện này, phải hỏi xem ta có đồng ý hay không.
Sau đó, lại truyền ra tin tức còn khó tin hơn: nàng cùng Thẩm Tòng Diệp chèo thuyền trên hồ, giữa ban ngày ban mặt công khai hôn nhau, thậm chí còn lăn lộn trên sàn thuyền.
Dân chúng hai bên bờ chỉ trỏ bàn tán, các bà mẹ đều che mắt con cái lại.
Nàng ta lại lớn tiếng nói:
“Các ngươi thật ngu muội, thân thể của ta, ta có quyền tự do làm chủ!”
Ta thực sự nghĩ rằng nàng ta có lẽ đã bị trận đại bệnh đó đốt cháy hỏng đầu óc.
Dẫu sao, với thân phận thứ nữ, quyền tự do của nàng còn phải do chính thất của nhà Ngự sử quyết định.
Đối với kẻ đầu óc không rõ ràng, ta cũng chẳng muốn phí lời tranh luận.
Vì thế, ta sai người gửi tin tức này đến Ngự sử phu nhân.
Chương 4
Chỉ cần để lộ tin rằng ta đã điều tra và biết rõ sự tình, Ngự sử phu nhân liền ăn mặc lộng lẫy, vội vã đến thăm ta.