Nhất Phẩm Cáo Mệnh
3
Chương 3
Nửa năm sau, khi ta đã mang thai ba tháng và thai nhi ổn định, ta mới đưa Thục Nương vào phủ.
Đồng thời, ta còn nạp thêm cho Thẩm Tòng Diệp ba tiểu thiếp.
Những tiểu thiếp này đều được ta chọn lựa kỹ càng theo sở thích của hắn, từng người một đều dung mạo xuất chúng, yêu kiều như hoa.
Ngày bốn tiểu thiếp vào cửa, đến dâng trà cho ta, ta khẽ vuốt ve bụng đã hơi nhô lên, điềm tĩnh ngồi trên vị trí chủ mẫu.
Thục Nương, được nâng lên làm Quý thiếp, nhìn từng tiểu thiếp xinh đẹp tuyệt trần lần lượt xuất hiện, nghiến răng chịu đựng, đôi mắt rưng rưng nhìn về phía Thẩm Tòng Diệp.
Thẩm Tòng Diệp lại mải mê ngắm nghía từng người, không ngớt lời khen ngợi, bận đến không ngừng tay.
Thục Nương bấu chặt chiếc khăn tay, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Đúng vậy, đây chính là bài học ra mắt mà ta dành cho nàng ta.
Trong Quốc công phủ này, nếu nàng ta thông minh, ắt sẽ biết nên nương nhờ vào ai.
Nam nhân nếu đáng tin cậy thì có thể dựa vào.
Còn nếu không đáng tin, vẫn phải dựa vào ta – người chủ mẫu nắm quyền trong phủ.
“Về sau, các ngươi phải hòa thuận chung sống, chăm sóc thế tử cho tốt, vì Quốc công phủ khai chi tán diệp, kéo dài dòng dõi.”
Ta khẽ vuốt bụng, mỉm cười nói.
Quận chúa nương nương nghe nói ta thấu tình đạt lý, không giống những phu nhân nhà quyền quý khác hay ghen tuông nhỏ nhen, bèn hết lời khen ngợi ta hiền đức trước mặt mọi người trong cung.
Lại thêm việc ta đang mang thai, cung đình không ngừng ban thưởng, liên tục gửi đến Quốc công phủ.
Năm ta hạ sinh đứa con trong bụng, Quốc công phủ vui mừng vì có được đích trưởng tử, ta được phong làm Cáo mệnh phu nhân.
Cũng trong năm đó, huynh trưởng ta được phong chức Tể tướng, việc kinh doanh của mẫu gia mẫu thân trải rộng đến khắp hoàng thân quốc thích.
Ta vốn tưởng rằng cả đời này sẽ trôi qua bình lặng như thế, cho đến khi Thẩm Tòng Diệp gây ra một trò cười lớn lao tại kinh thành.
Ta vừa sinh con không bao lâu, ngoài việc đến hầu chuyện với Quận chúa và Thái hậu, ta cũng không hay ra ngoài.
Hôm ấy, ta đang ngồi đùa với đứa con trong nôi thì Tiểu Chi bước vào, nói rằng Thục Nương cầu kiến.
Ta ra hiệu cho bà v.ú bế đứa trẻ ra ngoài.
Thục Nương hiện đã mang thai hai tháng, vì nghĩ đến đứa bé trong bụng nàng, ta luôn dành sự chăm sóc đặc biệt.
“Ngươi đang mang thai, ta đã cho phép không cần ngày ngày đến thỉnh an, sao hôm nay lại đến đây?”
Ta dựa người trên ghế nằm, uể oải nói.