NGƯỜI VỢ MÙ CỦA THIẾU SOÁI

Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 8

 

Sát thủ dù bắt nhưng tất cả đều uống t.h.u.ố.c độc tự sát.

 

kẻ cầm đầu một tấm lệnh bài, theo con dấu đó, họ Nhị công t.ử.

 

Cộng thêm việc những chứng cứ Lý phó quan cung cấp đó cho đại soái vô cùng tức giận, lập tức quản thúc Nhị công t.ử, đồng thời tước binh quyền trong tay .

 

Có thể , Nhị công t.ử xong đời.

 

Người thắng cuối cùng trong cuộc tranh đấu … vẫn là Tiêu Thừa An.

 

thì bình an về đến nhà.

 

Cùng lúc đó, Thượng Hải nổi lên một lời đồn.

 

Người màng sống c.h.ế.t cứu thiếu soái, chúng song phương cùng thích , hai bên là tình đầu ý hợp.

 

Mẹ lo đến mức nổi cả nhiệt miệng, tìm hỏi dồn dập:

 

“Nam Khê, bên ngoài như thật lắm. Giờ đây? Danh tiếng của con… coi như hỏng .”

 

mặt mày đờ đẫn.

 

Haiz… giữ mạng là may mắn lắm .

 

“Vậy thì… kết hôn thôi.”

 

Giọng Tiêu Thừa An vang lên.

 

“Thiếu soái, đến dạm hỏi ?”

 

ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tiêu Thừa An, chịu buông.

 

Lông mày giật nhẹ, lẽ ngờ là một kẻ diễn sâu đến .

 

“Chúng như thế . với cha, chọn ngày thành hôn.”

 

Người , một lời dối, sẽ cần vô lời dối khác để che lấp, câu đó quả sai.

 

Thế là, thuận lý thành chương, trở thành vợ của Tiêu Thừa An.

 

Theo lẽ thường, gia thế của đủ.

 

ân cứu mạng đối với Tiêu Thừa An, thêm đại soái thêm một gia tộc quyền thế thông gia, nên hôn sự đều vui vẻ chấp nhận.

 

Đêm tân hôn, ngẫm nghĩ mãi.

 

Bình thường diễn thì cũng thôi, nhưng giờ kết hôn , còn diễn thế nào nữa?

 

Hay là… mắt khỏi?

 

Giờ là vợ , chẳng lẽ còn định g.i.ế.c cả vợ ?

 

Đang nghĩ ngợi, ngoài cửa vang lên tiếng quát lạnh lùng:

 

“G.i.ế.c. Kéo cho ch.ó ăn.”

 

“Bổn thiếu soái căm ghét nhất kẻ phản bội và thành thật.”

 

Giọng Tiêu Thừa An lạnh đến còn chút nhiệt độ.

 

Ngay đó là tiếng cầu xin:

 

“Thiếu soái, ngài lớn lên từ nhỏ, hầu hạ ngài mười sáu năm, xin ngài tha cho một mạng…”

 

Trời ơi.

 

Người nuôi lớn , còn nỡ g.i.ế.c.

 

lập tức quyết định: mù cả đời.

 

Sau đó bước phòng.

 

Chúng hôn lễ kiểu Trung Hoa.

 

Anh mặc hỉ bào, khí chất hiên ngang, mày kiếm, mắt .

 

Công bằng mà , .

 

Thương vụ , lỗ.

 

Anh vén khăn hỉ, nghiêng sát gần , chậm rãi :

 

“Cố Nam Khê, em thấy chứ?”

 

“Bổn thiếu soái ghét nhất kẻ dối.”

 

“Em… chuyện gì giấu ?”

 

Tim đập dồn dập.

 

Không thể nào.

 

Anh phát hiện ?

 

Không đúng.

 

để lộ sơ hở nào mà.

 

liên tục xua tay.

 

“Không . từ nhỏ thật thà. Ba luôn dạy một đứa trẻ trung thực.”

 

“Ừ.”

 

Sau đó giường, dang hai tay .

 

“Giúp cởi đồ.”

 

ngoan ngoãn mò mẫm theo eo .

 

“Xuống .”

 

Giọng lạnh nhạt vang lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-vo-mu-cua-thieu-soai/chuong-8.html.]

từ eo xuống thấp hơn, đến vùng hông.

 

“Xuống nữa.”

 

Mặt nóng bừng.

 

Xuống nữa thì chẳng là…

 

?

 

Tôn nghiêm và mạng sống, chỉ giữ một thứ.

 

“Trời sắp giao trọng trách cho , ắt hết khiến gân cốt mỏi mệt, ý chí khổ luyện…”

 

Cuộc đời sẽ phụ những gì bạn chịu đựng.

 

Chữ nhẫn đầu là một lưỡi d.a.o.

 

Sáng hôm tỉnh dậy, trong phòng ai.

 

ngạc nhiên dậy.

 

A Hương ?

 

“A Hương?”

 

gọi mấy tiếng, nhưng ai đáp.

 

Cả căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

 

Đột nhiên, một bóng mặc đồ trắng, tóc xõa, lưỡi dài thè , treo ngược từ giường rủ xuống.

 

“Á… ma quỷ…!”

 

hoảng sợ ngã lăn xuống giường.

 

tin ma quỷ.

 

Từ khi xuyên đến thời Dân Quốc, càng tin mấy thứ huyền học hơn.

 

nấc, co rúm trong góc, miệng lẩm bẩm ngừng:

 

“Hu hu hu… quỷ đại nhân, đừng tìm , hại ngài…”

 

Nghĩ tới những hoảng sợ và uất ức mấy ngày qua, kìm , to hơn.

 

Con “ma” hoảng hốt, vội vàng tháo đạo cụ đầu xuống.

 

định thần

 

Không Tiêu Thừa An thì là ai?!

 

cuối cùng cũng phản ứng , tức đến run , chỉ tay .

 

Khốn nạn thật, mù, chứ ngu!

 

nhịn nữa.

 

Mạng khỏi cần nữa.

 

lao tới, dùng luôn đòn khóa cổ.

 

“Sĩ khả sát, bất khả nhục! liều mạng với …!”

 

Tiêu Thừa An ôm ngã ngược xuống giường.

 

Anh đến thẳng .

 

Tất cả ấm ức và sợ hãi trong đều biến thành tức giận, đ.ấ.m từng quyền lên n.g.ự.c , xả hết những gì chịu đựng.

 

Sau đó, n.g.ự.c , hỏi:

 

“Anh phát hiện từ lúc nào?”

 

Ánh mắt Tiêu Thừa An dịu , :

 

“Em thật giả?”

 

“Nghe giả .”

 

“Vừa nãy mới phát hiện.”

 

“Thế thật thì ?”

 

“Ngày ở rừng mai phát hiện .”

 

trợn to mắt, tức đến mức nên lời, giơ nắm đ.ấ.m định xử .

 

Giờ thì chỉ là hổ giấy.

 

cũng còn sợ như nữa.

 

Tiêu Thừa An nắm lấy tay .

 

“Quả thật là nãy mới phát hiện.”

 

ngơ ngác .

 

“Không ghét nhất là lừa ?”

 

“Anh định g.i.ế.c ?”

 

hỏi dồn.

 

Anh trả lời, chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên trán .

 

“Cứ nuôi tạm .”

 

Nhiều năm , khi cùng đến đỉnh cao, mới hiểu…

 

Chúng sớm vinh cùng vinh, nhục cùng nhục .

 

Vậy nên, cách nhất để bịt miệng một , chính là biến cô thành của .

 

Chúng , chính là ví dụ hảo nhất.

 

(Kết thúc)

Bạn cần đăng nhập để bình luận