Chương 7
thấy Trương phó quan b.ắ.n pháo hiệu, quấn lấy đám áo đen.
Trong đầu liên tục hiện lên cảnh .
Theo lý mà , hung thủ thật sự là Tiêu Thừa An, thì đám ban nãy là ai?
Nhìn cách tay của họ, rõ ràng là đ.á.n.h g.i.ế.c thật.
Đang suy nghĩ, thì đuổi kịp phía .
Để bảo vệ , Tiêu Thừa An ôm lăn xuống sườn núi.
May mắn là một cây chặn kịp thời, nếu thì hậu quả dám tưởng tượng.
Trời đó còn đổ mưa.
và Tiêu Thừa An đều ướt sũng.
Anh cõng , trấn an:
“Yên tâm, , Nam Khê.”
Nhìn gáy của , khỏi nghi hoặc.
Anh … còn nghi ngờ nữa ?
Nếu , vì liên tiếp cứu như ?
Sau đó, chúng tìm một hang núi kín đáo.
Tiêu Thừa An cõng chui , dùng cành cây che kín cửa hang.
xuống đất, vắt chiếc váy sũng nước.
Dù rõ mặt mới là hung thủ thật sự, nhưng vẫn tiếp tục giả ngu.
“Thiếu soái, những … là Nhị công t.ử phái tới g.i.ế.c ?”
ôm gối, rụt rè Tiêu Thừa An.
Dù thì lúc , đang đóng vai một cô gái thầm yêu , đầu tiên ở riêng với .
“Thiếu soái, Trương phó quan dùng mồi, xuất hiện đúng lúc như ?”
Tiêu Thừa An ôm một bó củi khô, bắt đầu nhóm lửa.
Khi cả hai cùng quanh đống lửa, giải thích:
“Nhìn biểu hiện của em mấy hôm ở yến tiệc, sợ sệt bất an.”
“Lại nghĩ đến phong cách bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích của Trương phó quan, đoán thôi.”
liên tục gật đầu, cực kỳ đồng tình.
Trương phó quan chính là kiểu đạt mục đích mặc kệ sống c.h.ế.t của .
ngượng ngùng cúi đầu .
“Thiếu soái ngờ lương thiện đến …”
Một tràng thổi cầu vồng tung .
“Nam Khê, thật chú ý đến em từ lâu .”
“Hai năm , từ chiến trường trở về Thượng Hải, giữa biển mênh m.ô.n.g, thấy em mặc váy trắng, từ đó thể nào quên .”
Tiêu Thừa An nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Cái gì cơ?
Hả?
Hả hả hả?
Nụ ngượng ngùng của đóng băng tại chỗ, như hình, quên luôn phản ứng.
Anh , đôi mắt chan chứa tình cảm.
thì ngơ ngác .
Mùi vị quen thuộc.
Công thức quen thuộc.
C.h.ế.t tiệt.
Anh căn bản tin , bắt đầu thử nữa .
Trời ơi, mệt tim quá.
Hay là b.ắ.n c.h.ế.t luôn .
Giờ phút , nên phản ứng thế nào đây?
Đứng từ góc độ của Tiêu Thừa An: thầm yêu , giờ cũng tỏ tình .
Vậy thì đây là hai bên cùng lao tới?
Thế còn thì ?
Ngay lúc mắt ngấn nước, xúc động nắm c.h.ặ.t t.a.y .
“Vậy chẳng … chúng là song phương thích ?”
Tiêu Thừa An…
“Không giấu gì , thích thiếu soái từ nhiều năm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-vo-mu-cua-thieu-soai/chuong-7.html.]
“Anh dịu dàng, lương thiện là hùng tuổi trẻ.”
Sắc mặt Tiêu Thừa An cứng trong khoảnh khắc.
Ngay đó, lao thẳng lòng , bắt đầu liên tục tuôn nỗi tương tư.
“Hu hu hu… Thiếu soái em chờ ngày lâu lắm .”
Toàn Tiêu Thừa An đơ cứng.
Khóe mày giật liên hồi.
Hừ.
Cho thử .
Muốn học theo chị đây ?
Anh mặt dày bằng ?
Đến , đến .
Hại .
Để rằng, một khi điểm dừng, thì còn nhiều đất diễn hơn nữa.
Tiêu Thừa An cúi đầu .
Hàng mày nhíu, đôi đồng t.ử đen kịt như vực sâu, thấy đáy.
Ngay khi tưởng sẽ lùi bước như mấy , thì siết c.h.ặ.t t.a.y , :
“Nam Khê, váy của em ướt . Cởi , hong cho khô .”
Tim đập mạnh một cái.
Tên khốn … định chiếm tiện nghi của nữa ?
“Cởi… cởi đồ á?”
buột miệng .
Trong mắt Tiêu Thừa An lóe lên một tia tối sầm.
hiểu .
Anh đang thử , thử xem thật sự thích .
vứt bỏ nốt chút liêm sỉ cuối cùng, ngượng ngùng gật đầu, vươn tay định kéo thắt lưng của .
“Áo của thiếu soái cũng ướt , chúng cùng cởi, cùng hong khô.”
Nói xong, còn định giúp cởi đồ, tư thế như thể sẵn sàng lấy báo đáp.
Tiêu Thừa An…
Lúc , chúng đang thử , ai cũng ép đối phương lộ sơ hở.
Một khi hình tượng kẻ si tình của sụp đổ, c.h.ế.t sẽ là .
Còn nếu thua, tức là việc thích là giả.
Đã thích , xuất hiện ở đây gì?
Người c.h.ế.t… vẫn là .
Vậy mà lúc , còn chủ động cởi đồ cho .
Trời ơi, đang cái quái gì ?
Hang núi lớn.
Ánh lửa ấm áp lay động trong hang.
Lúc đang trong lòng Tiêu Thừa An, bầu khí trở nên mập mờ đến cực điểm.
“Cố Nam Khê, em thật sự thích ?”
mắt , gật đầu.
mà gật, thì thứ chờ phía chỉ cái c.h.ế.t.
Ánh mắt như một làn nước xuân, phản chiếu gương mặt ngượng ngùng của lúc .
Không là vì chúng quá gần, vì ánh trăng đêm nay quá , mà Tiêu Thừa An liền cúi đầu hôn .
Hơi thở quấn lấy , tim đập thình thịch dữ dội.
“Cố Nam Khê, hãy nhớ kỹ những gì em tối nay.”
Chúng … hôn .
Trời ơi, sắp phát điên .
phản ứng thế nào.
May mà ông trời cho nhiều thời gian hổ.
Bên ngoài vang lên tiếng gọi:
“Thiếu soái…”
Bầu khí mập mờ lập tức tan biến.
Tiêu Thừa An dậy.
cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trương phó quan thấy hai chúng bình an vô sự, cuối cùng thở một thật dài.