Thôn Hồng Thạch ngoài trấn, nàng bộ gần nửa canh giờ mới tới. Nơi phần lớn là thương nhân nơi khác đến ở, dọc đường thấy quá nửa nhà đều đóng cửa then cài.
Mãi mới thấy một bà lão đang dỗ cháu, Hải Châu chạy chậm tới hỏi:
“Lão nhân gia, cho hỏi thăm chút, bà Vu Lai Thuận sống ở nhà nào ?”
“Vu Lai Thuận ? Hiện tại ở đây .” Bà lão chỉ tay về phía tây, “Cái nhà dán chữ hỷ đỏ cửa kìa. Trong nhà ai, ngươi cứ đợi mười ngày nữa may thì gặp.”
Hải Châu tính toán ngày tháng, tức là trung tuần tháng chín Vu Lai Thuận sẽ chuyển hàng về đây bán. Biết điều cần , Hải Châu cảm ơn bà lão về trấn.
Bến tàu Vĩnh Ninh lớn hơn và sầm uất hơn bến tàu Hồi An nhiều. Hải Châu tìm một khách điếm thuê gian phòng hạ hạng. Nhân lúc phố xá còn náo nhiệt, nàng mua một xấp lưới đ.á.n.h cá, ngửi thấy mùi thơm liền ăn một bát mì, đó dạo một vòng cho tiêu thực về khách điếm ngủ.
Ngày đầu tiên mở biển, đến chạng vạng bến tàu náo nhiệt vô cùng, việc việc đều kéo xem. Khi Hải Châu tỉnh ngủ, khách điếm cực kỳ yên tĩnh, đại sảnh chỉ lác đác vài , quầy thu ngân chỉ tiểu nhị đang gà gật. Nàng lên tiếng mà cầm lưới đ.á.n.h cá nhanh khỏi khách điếm. Mùi tanh nồng của cá át cả mùi cơm từ các quán ven đường, tâm trí nàng dồn cả việc xuống biển nên chẳng thiết ăn uống gì, mua đại mấy cái bánh tôm ăn, vòng qua bến tàu thẳng về phía bắc trấn. Lúc đến nàng để ý, phía bắc trấn một nơi địa thế hiểm trở, đá ngầm lởm chởm nên quan binh canh gác thích hợp để nàng lẻn xuống biển.
Gió biển bắt đầu nổi lên, ánh ráng chiều rực rỡ, những chiếc thuyền đ.á.n.h cá căng buồm hối hả trở về. Hải Châu nấp tảng đá ngầm cởi áo ngoài, giấu kỹ quần áo kéo lưới bước xuống nước biển.
“Lão nhị, ngó nghiêng cái gì đấy?”
“Hình như thấy xuống nước ở đằng , chớp mắt cái thấy , hoa mắt .”
“Giờ xuống nước là tìm c.h.ế.t đấy, kệ , mau về thôi, muộn chút nữa cá c.h.ế.t ươn hết bây giờ.”
Tiếng chuyện tắt hẳn, đáy thuyền đen sì lướt xa. Trong làn nước biển trong vắt, một bóng trơn trượt bơi về phía xa khơi, đầu Hải Châu một màn hào quang bao bọc giúp nàng thỏa thích nhào lộn trong nước.
Ráng chiều tắt nắng nhanh, ánh sáng đáy biển xanh thẳm chuyển sang ảm đạm. Hải Châu túm một nắm rong biển buộc c.h.ặ.t c.o.n c.ua lớn ném túi lưới, thầm nghĩ tính sai , lẽ mang theo cái kẹp, cua trốn đá ngầm khó lôi .
Một đàn cá phi đao dài bằng ngón tay cái bơi từ tảng đá, theo đàn cá là một con bạch tuộc đang săn mồi. Hải Châu vội vàng đuổi theo tung lưới chụp một cái, con bạch tuộc phản ứng cực nhanh phun một luồng mực đen kịt đục ngầu cả một vùng nước.
Tôm cá đáy biển nhiều vô kể, Hải Châu còn gặp một con rùa biển đang kiếm ăn. Thấy nó cũng sợ còn bơi theo nàng một đoạn mới rẽ sang hướng khác.
Khi màn đêm buông xuống, trời lấp lánh cao, đáy biển tối đen như mực thấy gì. Màn hào quang đầu Hải Châu thể phát sáng, nàng sợ va đá ngầm hoặc rắn biển nên dám tham lam nữa, buộc c.h.ặ.t túi lưới đầu bơi bờ.
Thủy triều đang lên, gió biển cuốn sóng xô bờ, những tảng đá ngầm sừng sững bờ ngập nước. Hải Châu bò lên bờ ngó nghiêng, trong bóng tối đen kịt nàng tìm thấy chỗ xuống nước ban nãy. Cũng may xung quanh ai, nàng cứ thế để chân trần dọc theo bãi đá tìm kiếm. Đợi đến khi tìm thấy bộ quần áo suýt nước cuốn trôi thì nước cũng gió biển hong khô.
Bốn bề chỉ tiếng sóng gió nhưng thị trấn nhỏ bến tàu ồn ào tiếng , quán ăn t.ửu lầu đèn l.ồ.ng treo cao, bên trong chật kín thực khách đang ăn uống linh đình.
Cửa sổ bếp của một quán ăn tỏa mùi thơm nức mũi hé mở, ánh đèn hắt ngoài. Hải Châu xách túi lưới nặng trĩu dừng chân tại đây. Dưới ánh đèn lờ mờ, nàng giũ giũ túi lưới, đuôi tôm thò khỏi mắt lưới, bạch tuộc cua chèn ép đến méo mó, tám cái xúc tu mập mạp thò ngoài quấn lấy .
“Cộc cộc cộc!”
Cánh cửa gỗ nhỏ bên hẻm gõ vang, tiểu nhị đang bận rộn bưng bê gọi với bếp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-7-2-xuong-bien-bat-ca-2.html.]
“Triệu sư phụ, gõ cửa, ông xem nhà đến tìm .”
Hải Châu lên tiếng. Cửa mở, nàng liền đưa túi lưới :
“Triệu sư phụ, quán nhà ông còn thu mua hải sản ?”
“... Giờ là giờ nào , thu thu.”
Nói định đóng cửa.
“Toàn là cua to tôm bự cả đấy, thuyền đ.á.n.h cá khơi chắc bắt con to như của , ông xem thử .”
Hải Châu chặn cửa, đưa túi lưới chỗ sáng.
“Ái chà?”
“...”
Chuyện tiếp theo dễ giải quyết hơn nhiều. Hải Châu giữ ba c.o.n c.ua, hai con tôm nhờ nhà bếp hấp giúp, còn bán hết cho quán ăn. Nàng tiểu nhị dẫn đại sảnh, gọi một bình rượu vàng, lười biếng nhấm nháp đậu chiên và đồ nhắm.
“Nha đầu, cha ngươi bắt chỗ tôm cua ở thế?” Đầu bếp Triệu bưng bát canh gà hầm bào ngư , “Uống chút canh cho ấm bụng , ngươi xem môi ngươi chẳng còn chút huyết sắc nào kìa.”
Hải Châu theo bản năng sờ môi, cảm ơn bưng bát canh lên húp. Trong đại sảnh ấm áp, mấy ngụm canh nóng xuống bụng khiến mồ hôi túa , nàng lập tức cảm thấy trong dễ chịu hơn hẳn.
“Nhìn bộ dạng của ngươi, ngươi tự xuống biển bắt đấy chứ?” Dứt lời liền cảm thấy vô lý, Triệu đầu bếp vỗ tay : “Thôi, cũng hỏi nữa. Sau hàng to như hôm nay thì cứ mang đến cho , bao nhiêu lấy bấy nhiêu.”
“Được.”
Hải Châu gật đầu.
Cua hấp bưng lên bàn, nóng bốc lên mang theo mùi thơm quyến rũ. Hải Châu đổ chút rượu vàng lòng bàn tay xoa đều, bẻ mai đầu tôm húp trọn phần gạch tôm mới ăn thịt. Một con tôm còn dài hơn bàn tay nàng, vỏ tôm thịt tôm chất đầy đĩa sứ. Lúc lùa từng miếng miệng, Hải Châu cảm giác như đang ăn cơm ngấu nghiến, thỏa mãn c.h.ế.t.
Cua tháng chín đang độ béo mập nhất. Cua cái tròn vo, bẻ càng, cạy mai, gạch cua vàng óng lộ đầy đặn đến mức như chảy mỡ. Hải Châu chẳng buồn dùng thìa, trực tiếp cầm lên mút, ăn gạch cua béo ngậy nhấp ngụm rượu vàng ấm nồng, hai hương vị hòa quyện khiến da đầu nàng tê rần vì sung sướng.
Ăn uống no say, Hải Châu quên cả lấy túi lưới, chắp tay lưng vui vẻ bước khỏi quán ăn, đón gió biển mang đậm thở cuộc sống về khách điếm.
Ban ngày đông thuyền nhiều, Hải Châu dạo quanh thị trấn. Đến trưa và chạng vạng, nhân lúc ăn cơm, nàng xách kẹp và túi lưới mới mua lén xuống biển ở chỗ cũ. Bắt đầy một túi, liền bò lên bờ mang đến quán ăn, tiền trao cháo múc.
--
Hết chương 7.