Hải Châu liếc nàng một cái :
“Đợi khỏi chân, sẽ đưa hai đứa tìm bà .”
Đông Châu bĩu môi gì thêm, vẻ bất bình mặt cũng tan biến, nhóm lửa chằm chằm bắp chân sưng to của tỷ tỷ, thầm tính toán khi nào vết thương mới lành.
“Lát nữa ăn cơm xong, cùng lên trấn tìm đại phu, cái chân của cần trích mủ.” Hải Châu xua tay đuổi con ruồi ngửi thấy mùi mà bay tới, sang dặn dò Phong Bình: “Buổi chiều qua ở với a nãi, đừng chạy lung tung. Đợi chân sẽ đưa tìm nương.”
“Được.”
Phong Bình gật đầu đồng ý.
Mặt trời ch.ói chang treo cao, sóng nước sông cuồn cuộn, mười mấy chiếc thuyền đ.á.n.h cá lướt mặt sông. Những ngư dân mặc áo cộc tay để lộ cánh tay rắn chắc ngăm đen ở đầu thuyền quăng lưới.
Đang mùa cấm biển, ngư dân đ.á.n.h bắt chỉ thể hoạt động sông nước ngọt.
Đông Châu đưa Phong Bình sang nhà a nãi, Hải Châu dựa tường chờ ở cửa, nàng hứng thú quan sát thứ xung quanh. Những điều dù xem hàng ngàn vạn trong ký ức cũng bằng tận mắt chứng kiến sự mới lạ . Đây là cuộc sống của ngư dân thời cổ đại nông canh, sống dựa ông trời, vốn chỉ tồn tại trong những tư liệu niêm phong ở thời đại của nàng.
“Hải Châu, ngươi ngoài gì thế?” Người thuyền cao giọng hỏi, “Vết thương ở chân khỏi ?”
“Dạ , định trấn tìm đại phu xem , đang đợi Đông Châu về.”
Nghe thấy tiếng, một phụ nhân vóc dáng cao lớn từ ngôi nhà hàng xóm ở hạ lưu . Bà giơ tay che trán mặt biển một lúc :
“Lát nữa bảo thúc ngươi đưa hai tỷ qua đó, nếu muộn thì đợi trời tối thủy triều rút hãy về.”
Hai nhà ngày xưa quan hệ khá , khi Tề phụ còn sống, hai nhà qua còn thiết hơn cả họ hàng ruột thịt. Sau khi Tề phụ qua đời cũng chính là Trịnh đại thúc chống thuyền đón về.
“Vậy phiền Trịnh đại thúc, thẩm ăn cơm ?”
Hải Châu khách sáo từ chối. Nàng mới đến, chẳng còn thích nào để nhờ vả, chút tự tin duy nhất là mấy mẩu bạc vụn . Nếu vết thương ở chân thể trì hoãn, nàng cũng chẳng định động đến bạc .
Ngụy Kim Hoa “Ừ” một tiếng, thấy Đông Châu chạy tới bà liền nhà gọi trượng phu đang ngủ dậy.
Thuyền của Trịnh gia buộc ngay bờ sông cửa, chiếc thuyền gỗ dường như mùi cá ngấm tận thớ gỗ, còn nồng hơn cả mùi cá khô phơi nắng. Hải Châu yên vị xong liền kéo dựa , vẫy tay chào Ngụy thẩm đang sải bước lên bờ.
Mái chèo khua nước, thuyền gỗ rời bến.
“Đi đấy? Thủy triều đang lên.”
Những chiếc thuyền đ.á.n.h cá sông nhường đường, một ngư dân quen thuận miệng hỏi.
“Chân con bé Hải Châu khỏe, đưa nó lên trấn xem .”
“Nương nó sáng nay .”
“Ừ.” Trước mặt hai đứa trẻ, Trịnh Hải Thuận nhiều liền ngắt lời hỏi: “Không rảnh giăng lưới ?”
“Được hai ba con, bận rộn cả buổi đủ đổi hai bát gạo lứt.”
Lưới cá kéo lên khỏi mặt nước, đuôi cá quẫy nước kêu đùng đùng. Người thuyền hô to một tiếng, từ những ngôi nhà đá ven sông mấy đứa trẻ xách thùng chạy đựng cá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-2-1-len-tran-tri-thuong-1.html.]
Cua sông rời nước sống lâu, những phụ nữ ăn cơm xong bóng cây cửa nhà thu dọn tôm cá nhặt khi bắt hải sản. Loại rẻ tiền thì để nhà ăn, loại đắt tiền thì mang bến tàu bán.
“Hải Thuận , bến tàu hả? Giúp mang mấy c.o.n c.ua , ai mua thì bán hộ nhé.”
Trịnh Hải Thuận chống thuyền cập bờ, Đông Châu nhoài đón lấy cái thùng gỗ nhỏ.
“Để xem nào.”
Hải Châu vẫy tay, bảy c.o.n c.ua vỏ xanh đang khua đôi càng lớn đ.á.n.h trong thùng.
“Vừa là ngon .” Nàng tít mắt , “Đợi chân khỏi, cũng bắt hải sản.”
Trịnh Hải Thuận ngạc nhiên liếc nàng một cái, thầm nghĩ nương nó mà con bé vực dậy tinh thần, giống cái vẻ ủ rũ thiếu sức sống như .
Gần đến cửa biển, sóng gió lớn hơn, mặt nước gợn sóng liên hồi, thuyền cơ hồ vững.
“Ngồi hẳn xuống lòng thuyền, đừng để ngã đau chân nữa.”
Trịnh Hải Thuận buông mái chèo, kéo cánh buồm đơn lên điều chỉnh theo hướng gió. Chiếc thuyền đ.á.n.h cá dài bảy thước từ sông tiến biển.
Có buồm thì cần chèo nữa, gió lớn thuyền cũng nhanh hơn. Nhìn xa mặt biển vẻ yên bình nhưng cả ba thuyền đều rõ sóng ngầm đang cuộn trào về phía bờ. Khi mặt trời lặn về tây, thủy triều sẽ dâng lên bao phủ bãi biển trải dài hơn mười dặm.
Dọc theo bờ biển về phía nam hơn hai mươi dặm một bến tàu nhỏ, trấn Hồi An xây dựng dựa bến tàu . Người dân trong phạm vi trăm dặm đều đến đây giao dịch buôn bán, nộp thuế biển thuế cá. Thuyền đ.á.n.h cá lênh đênh biển một khắc (15 phút), mơ hồ thể thấy tiếng chuyện ồn ào. Trịnh Hải Thuận chỉnh buồm, vòng qua một góc vách núi lởm chởm, bến tàu với hàng trăm con thuyền đua chen hiện mắt.
“Cha đón về chính là từ nơi .”
Đông Châu sụt sịt .
Hải Châu hồn ôm lấy con bé. Tề phụ gặp nạn biển thuyền quan ngang qua vớt lên, ghé qua bến tàu giao một c.h.ế.t, một thương cùng chiếc thuyền nát cho ngu quan (quan coi việc đ.á.n.h cá) địa phương. Ngu quan tra phận liền thông báo nhà đến đón về.
Trên bến tàu quan binh đóng giữ, Trịnh Hải Thuận thu buồm chèo thuyền cập bến, nhảy xuống buộc dây thuyền tảng đá lởm chởm cõng Hải Châu lên bến tàu. Đông Châu xách thùng gỗ lếch thếch theo .
Đã quá trưa, qua bến tàu phần lớn là dỡ hàng khuân vác, bán tôm cá cua ít. Đông Châu xách bảy c.o.n c.ua bao lâu chủ quán ăn mua mất. Nàng xách cái thùng rỗng nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo Hải Châu, sợ lạc giữa đám đông.
Hải Châu ngước xung quanh đ.á.n.h giá. Trấn Hồi An chiếm diện tích khá lớn, bên ngoài phần nhiều là nhà đá, sâu trong mới cửa hiệu lợp ngói. Không bán gạo thóc thì bán muối, bán rượu, mở quán ăn, đều là những nghề kiếm cơm dựa biển cả.
Trấn chỉ một y quán, Hải Châu bước nhận ngay. Tống đại phu, đó chữa trị cho nàng và nhị thúc, thấy tinh thần nàng khá thì bật dậy như gặp ma:
“Ngươi hạ sốt ?”
Hai ngày ông qua xem cuối, mạch tượng của cô nương tan rã, sốt đến mê man bất tỉnh. Ông châm vài mũi cho phép , t.h.u.ố.c cũng chẳng buồn kê.
“Mạng lớn, may mà còn sống.” Hải Châu với giọng bình thản, duỗi cái chân cho đại phu xem, “Thịt bên trong vết thương hình như hoại t.ử , đại phu xem giúp với.”
Tống đại phu giao bệnh nhân đang khám dở cho khác, thắp ngọn nến gần xem xét, ấn nhẹ lên chỗ thịt sưng cao nhất, vết thương trông vẻ đóng vảy liền chảy nước vàng.
“Bị ung độc (mưng mủ, áp xe), rạch vết thương tháo mủ m.á.u mới chuyển biến , nếu sẽ thối rữa gân cốt.”
Đông Châu xong sợ đến mức ôm c.h.ặ.t cánh tay Hải Châu.
“Rạch vết thương xong còn sốt nữa ?”
Đối với dân vùng biển, phát sốt còn đáng sợ hơn sặc nước. Trịnh Hải Thuận sợ Hải Châu giống như , sốt cao lui, cháo loãng , giày vò thêm nửa tháng nữa thì mạng lớn đến cũng chịu nổi.
“Có thể cũng thể , tùy thuộc cơ địa từng .” Tống đại phu vẫn đang quan sát vết thương sưng to, đầu cũng ngẩng lên : “Nếu cắt bỏ thịt thối tháo mủ m.á.u, chuyện phát sốt là sớm muộn thôi, đến lúc đó là mất mạng đấy.”