Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 1: Cha qua đời, nương tái giá
Mùi vị mặn chát ẩm ướt xộc mũi, gió biển mang theo nước đẩy cửa gỗ thổi phòng. Gió biển đem chút mát lạnh ngắn ngủi vội vàng lướt qua để bầu khí nóng ẩm, dính dấp như một tấm mạng nhện siết c.h.ặ.t lấy con .
Tề Hải Châu khó chịu nhíu mày, cố sức mở mí mắt nặng trĩu . Nàng cảm giác bên cạnh đang , trong phòng lục tục vang lên vài tiếng bước chân kèm theo đó là tiếng nỉ non khiến vô cùng phiền lòng.
“Nương...”
Đông Châu đến sưng cả mắt liếc nam nhân đang ngoài sân, nàng kéo lấy góc áo của phụ nhân, lí nhí :
“Nương, thể đừng ?”
Phụ nhân lên tiếng, chỉ giơ tay móc từ trong tay áo mấy khối bạc vụn nhét xuống gối đầu. Ở cách gần, thấy hai hàng nước mắt chảy xuống từ khóe mắt của nữ nhi sắc mặt vàng vọt, gầy gò giường bà khó nén nỗi chua xót. Bà cố nén tiếng nấc nghẹn rút tay nắm lấy bàn tay của đại nữ nhi.
“Hải Châu, nương đành phó thác Đông Châu và Phong Bình cho con. Vu thúc của con chỉ đồng ý cho mang theo một đứa nhỏ cùng mà thôi.”
Tề Hải Châu điều khiển thể, trong đầu là một mớ hỗn độn, nỗi buồn khổ và thương tâm đan xen nửa tỉnh nửa mê. Nghe câu nàng gật đầu theo bản năng, ngay đó bàn tay liền buông .
“Nương, ô ô ô... Người đừng ...”
Tiếng bước chân rời , tiếng gọi của tiểu hài t.ử đuổi theo tiếng bước chân hỗn loạn chạy ngoài. Người giường cũng mở bừng mắt, nước mắt nơi khóe mi khô nhưng trong đáy mắt chẳng còn chút bi thương nào.
Tề Hải Châu mờ mịt trần nhà, thể nặng nề như trải qua một trận đại chiến, mệt mỏi rã rời giường động đậy nổi. Thế nhưng bên trong cơ thể đột nhiên nhẹ bẫng, cảm giác trôi nổi mất kiểm soát đó dần biến mất, đầu óc trở nên thanh tỉnh và chân thực lạ thường.
Cửa gỗ khép hờ, ánh nắng ch.ói chang chiếu khiến theo bản năng nheo mắt . Ánh mắt nàng di chuyển lên , thấy vách đá khô ráo với những góc cạnh thô ráp, vẫn còn lưu dấu vết mài giũa màu xám xanh, mái nhà lợp cỏ tranh rủ xuống vài cọng cỏ khô màu nâu vàng. Từng bức tranh ký ức dĩ vãng lật giở, Tề Hải Châu ý thức rõ ràng rằng nàng mượn xác hồn sống một nữa. Cơn hôn mê đó hẳn là do ý thức tàn lưu của nguyên chủ đang giãy giụa.
Tiếng xé gan xé ruột ngoài sân Tề Hải Châu giật hồn. Nàng chống tay dậy cái chân sưng đỏ, giọng khản đặc gọi với ngoài:
“Đông Châu, Phong Bình.”
Không ai lên tiếng cũng chẳng ai , tiếng bên ngoài ngày càng xa, Tề Hải Châu đoán chừng hai đứa nhỏ đuổi theo mẫu chạy xa . Nàng gian nan dịch cái chân thương xuống đất vịn tường nhảy cửa. Xuyên qua cánh cổng sân rộng mở, nàng thấy một chiếc thuyền gỗ đang theo đường sông xa. Bên bờ sông, hai đứa nhỏ ngăn đang lóc lăn lộn mặt đất.
Cuối sông chính là biển, biển rộng mênh m.ô.n.g sóng nước lấp lánh vô tận. Nước sông nước biển trong vắt, gió mang hương vị mặn mòi tươi mới giống cái mùi ô nhiễm hôi thối ở kiếp . Tề Hải Châu ngạc nhiên xen lẫn tham lam thêm vài , mãi cho đến khi hai đứa trẻ đang gào khản cổ nửa ôm nửa kéo trở về thì nàng mới thu hồi tầm mắt.
“Hải Châu, con còn sốt ?”
Tề A Nãi (bà nội Tề) hỏi.
“Đã hạ sốt .” Hải Châu cạy cục đất tường, nghiêng rũ mắt với hai đứa nhỏ: “Đừng nữa, nương sẽ còn về thăm chúng .”
“Bà sắp nhà mới, đều cần chúng nữa , về thăm chúng thì ích lợi gì.” Đông Châu rơi nước mắt, thấy vết thương dữ tợn đùi tỷ tỷ liền hiểu chuyện tới đỡ lấy nàng, mang theo chút tức giận : “Bà cần , cũng cần bà . Sau coi như nương c.h.ế.t ở trong biển .”
Tề Hải Châu giơ tay vỗ nhẹ nàng một cái trách mắng:
“Không bậy.”
Đông Châu đầu , vẻ mặt phục.
“Được , hai tỷ các con đừng cãi nữa.” Tề A Nãi giữ c.h.ặ.t đứa tôn t.ử đang quấy , vẻ mặt chút kiệt sức, “Đông Châu, đỡ tỷ con nhà , cẩn thận vết thương đùi nứt . Phong Bình, con múc cho đại tỷ bát nước.”
Trên mặt sông còn thấy bóng dáng chiếc thuyền gỗ, thì thể nào nữa. Đông Châu và Phong Bình dập tắt ảo tưởng, ủ rũ theo chỉ huy.
Trưởng t.ử mất, thứ t.ử liệt giường, Tề A Nãi vuốt ve chiếc thuyền nát gác dựa tường trong sân mà thất thần một lát cố vực dậy tinh thần nhà với Hải Châu:
“Nương con mang về một túi gạo, con ở nhà lo dưỡng thương cho và trông chừng hai đứa nhỏ, việc gì thì bảo Đông Châu qua gọi .”
Chỉ trong ngắn ngủi một tháng mà tóc của lão thái thái bạc trắng, lưng cũng còng xuống. Đã tuổi mà còn nuôi sống đứa nhi t.ử liệt giường và đứa tôn t.ử đang tập tễnh học , đúng là mệnh khổ. Hải Châu bảo Đông Châu múc hai gáo gạo cho lão thái thái mang về:
“Bà cũng đừng ăn uống tằn tiện quá, đợi vết thương chân con lành thì con sẽ bắt hải sản, trong nhà sẽ thiếu cái ăn .”
Tề A Nãi lau khóe mắt nhận lấy gạo :
“Con cứ giữ gìn sức khỏe cho nhờ, con mà xảy chuyện gì nữa thì ăn với nương con đây.”
Hải Châu giải thích nhiều, nàng đang cậy mạnh. Kiếp nàng vốn gắn liền với sông nước, tuy c.h.ế.t trong miệng quái ngư nhưng Linh Trạch Châu trong cơ thể cũng theo nàng đến đây. Có nó, nàng thể hô hấp nước, việc lặn ngụp đ.á.n.h bắt ở vùng biển gần bờ chỉ là chuyện nhỏ.
Ngoài phòng đột nhiên yên tĩnh trở , Hải Châu gọi lớn:
“Đông Châu? Phong Bình?”
Hai đứa nhỏ bước nhanh chạy :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngu-nu-lam-giau-ky/chuong-1-cha-qua-doi-nuong-tai-gia.html.]
“Sao thế? Chân tỷ đau lắm ?”
Nàng sợ hai đứa nhỏ nhân lúc ai chú ý chạy tìm nương, Hải Châu thấy Phong Bình dụi mắt. Nàng duỗi thẳng chân dịch phía trong giường :
“Lên đây ngủ với một lát, vẫn còn khó chịu.”
Phong Bình còn nhỏ đầy bốn tuổi, một trận xong cũng mệt. Không nương, đại tỷ chính là chỗ dựa của bé. Nó đá văng giày bò lên giường, cẩn thận tránh cái chân thương rúc đại tỷ ngủ.
Đông Châu thì ngủ . Nàng chín tuổi, đang ở cái tuổi cái hiểu cái suy nghĩ nhiều. Nằm giường nhớ tới biến cố trong nhà, nước mắt liền kìm mà tuôn rơi.
Hải Châu thầm thở dài một , vươn tay ôm lấy vai tiểu cô nương, gượng gạo an ủi:
“Đừng , đại tỷ sẽ ở bên cạnh, cùng các trưởng thành.”
“Muội nhớ cha.” Sợ đ.á.n.h thức , Đông Châu dám thành tiếng, c.ắ.n mu bàn tay : “Nếu cha c.h.ế.t thì mấy.”
Một tháng , Tề phụ và Tề nhị thúc tranh thủ khi cấm biển mà đ.á.n.h bắt thêm ít cá bán. Hai mạo hiểm dong thuyền vùng biển gần bờ một ngày sóng yên biển lặng. Không ngờ gặp mạch nước ngầm thuyền lật, Tề phụ c.h.ế.t đuối mất mạng, Tề nhị thúc sóng đ.á.n.h đá ngầm, tuy nhặt một cái mạng nhưng xương sống gãy, liệt giường, ăn uống tiêu tiểu đều nhờ già chăm sóc.
Họa vô đơn chí, nửa tháng nguyên chủ chờ khi thủy triều xuống liền bãi bùn rừng đước bắt hải sản, dẫm rắn biển ngã đá ngầm, đùi vỏ hàu sắc bén cứa vài đường sâu hoắm. Nương của nguyên chủ dốc hết của cải mới giải nọc rắn nhưng tiểu cô nương chống những cơn sốt cao liên miên, tuổi còn nhỏ hương tiêu ngọc vẫn.
Trên eo một bàn tay đặt lên, Hải Châu theo bản năng định né tránh, cúi đầu thấy bé đang ngủ mà môi vẫn trề vẻ mặt mếu máo chực . Nàng thả lỏng động tác cứng đờ để nó ôm.
Thôi , mượn xác nguyên chủ để sống thì nuôi nấng cũng là lẽ thường tình.
Vết thương đùi đau nhức khó chịu, Hải Châu ngủ cũng ngủ , đành yên nhắm mắt dưỡng thần ôn tập ký ức mà nguyên chủ để . Hai trùng tên trùng họ, khi nàng ở dị thế hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, bôn ba bên ngoài nhiều năm nên đủ khả năng tự nuôi sống bản . Còn nguyên chủ, tiểu cô nương mười ba tuổi nơi xa nhất chính là bến tàu cách nhà hơn ba mươi dặm, việc thường nhất là chờ thủy triều xuống thì cùng trong thôn bắt hải sản, thời gian còn là ở nhà chăm sóc , cuộc sống trôi qua đơn giản nhưng cũng vui vẻ.
Mặt trời lên cao, trong thôn bắt hải sản trở về. Ngoài phòng tiếng chuyện, trong khí mùi vị mặn mòi càng thêm đậm đặc.
“Hải Châu? Đông Châu?”
Hải Châu thấy ngoài cửa gọi, nàng dậy lên tiếng. Đông Châu phía ngoài cũng tỉnh mơ màng xuống giường xỏ giày ngoài.
“Đại tỷ…” Phong Bình tỉnh dậy nhớ nương rời , ôm gối đầu bĩu môi nấc lên: “Đệ tìm nương.”
“Đợi vết thương chân lành sẽ đưa các tìm nương, đừng nữa.”
Hải Châu mấy góc bạc vụn gối đầu, chỗ bạc chắc là tiền sính lễ tái giá của phụ nhân xinh để . Số bạc để nuôi sống ba đứa con, còn bà thì mang theo đứa con trai út đang còn ẵm ngửa .
“Tỷ, Ngũ Đường thúc mang cho một giỏ hàu sống và hai con cá nhỏ.” Đông Châu ở ngoài phòng vọng , “Muội nấu cơm đây, hàu sống nấu cháo ?”
Số cá tôm là do từ đường của gia tộc đưa tới. Người bắt hải sản và khơi đ.á.n.h cá đều sẽ nộp lên một phần cá dùng để nuôi dưỡng trẻ mồ côi trong thôn. Mẫu của nguyên chủ tái giá cũng một phần nguyên nhân , một góa phụ dám biển đ.á.n.h cá như bà thể nuôi sống nổi bốn đứa con. Bà , trong tộc sẽ tự khắc chiếu cố những đứa trẻ phụ mẫu.
Ngoài phòng vang lên tiếng vo gạo, Hải Châu xách cái chân thương vịn tường nhảy lò cò ngoài. Bên bờ biển sóng to gió lớn, nước nhiều, nhà cửa trong thôn đều xây bằng đá, khe hở trát bằng bùn cát mắt lắm nhưng đủ bền chắc. Ngoài phòng ánh mặt trời nóng rực, khỏi nhà đá, cẳng chân trần trụi phơi nắng đến rát.
“Tỷ, tỷ về phòng , để nấu cơm cho.”
Đông Châu nhóm lửa, dậy định qua đỡ nàng phòng.
Hải Châu xua tay, nàng tập tễnh xuống chiếc ghế ở cửa, một mắt về phía đại dương mênh m.ô.n.g xa xăm, một mắt thỉnh thoảng liếc chậu nước đựng những con hàu sống tươi rói, ngửi mùi thôi thấy ngon . So với thứ thì những thứ nàng ăn kiếp chẳng khác nào rác rưởi.
“Tỷ, ăn một cái ?”
Đông Châu cạy vỏ hàu hỏi.
“... Không .” Hải Châu nuốt nước miếng, liếc vết thương sưng bóng loáng đùi : “Trước khi vết thương lành ăn mấy thứ , buổi trưa ăn cháo trắng thôi.”
“Đút cho tiểu một cái .”
Nàng thêm.
Phong Bình xổm ở cửa, ngẩng đầu mong ngóng con sông ngoài sân, hễ thuyền qua là bé vươn dài cổ , đối với con hàu sống đưa đến tận miệng thì nhíu mày từ chối, nó thích ăn.
“Nương sẽ trở về nữa , mòn cả mắt cũng chẳng thấy .”
Đông Châu tự ăn hết miếng thịt hàu, hừ mũi .
--
Hết chương 1.