NGỌC TRẤN THI

C9

Tôi đoán Kỷ Thức Du hẳn đã nhận ra điều bất thường, giờ phải tạm thời giữ chân ông ta đã.  

 

Tôi: [Trả lời ông ta đi, đừng để ông ta phát hiện ra gì.]

 

Kỷ Lê gật đầu, nhỏ giọng đáp với Kỷ Thức Du ngoài cửa:  

 

"Cảm ơn cậu, con hơi buồn ngủ rồi, chắc không ăn đâu."  

 

Kỷ Thức Du không từ bỏ, nhẹ nhàng khuyên nhủ:  

 

"Cậu nấu xong cả rồi, ra ăn chút đi, không thì lãng phí lắm."  

 

Thấy Kỷ Thức Du kiên trì như vậy, Kỷ Lê đành miễn cưỡng đáp ứng:  

 

"Vậy lát nữa con sẽ ra ăn."  

 

"Được được."  

 

Kỷ Thức Du lúc này có vẻ hài lòng.  

 

Nghe tiếng bước chân ngoài cửa dần xa, mọi người thở phào nhẹ nhõm.  

 

Nhưng ngay giây tiếp theo, chiếc ghế chắn cửa đột nhiên ngã xuống, phát ra tiếng động lớn.  

 

Cánh cửa "két" một tiếng, từ từ mở ra.  

 

Kỷ Thức Du đứng dựa ánh sáng từ hành lang, không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt.  

 

Ông ta có chút tiếc nuối nói:  

 

"Gì thế này, Tiểu Lê, không phải cháu còn đang chơi điện thoại sao?"  

 

Khán giả đang theo dõi livestream đều sững sờ.  

 

[Tôi không hiểu, ông ta làm thế nào vào được?] 

 

[Hỏng rồi, Kỷ Lê, cô không sao chứ, a a a Phó Diên mau tới đi!]

 

[Hay là chúng ta báo cảnh sát đi? Thấy thế này đúng là không ổn chút nào.]

 

Kỷ Lê theo phản xạ giấu điện thoại ra sau lưng.  

 

Cô ấy bị dọa đến lắp bắp: "Cậu, cậu làm sao vào được?"  

 

Kỷ Thức Du chậm rãi bước tới, đưa bàn tay lạnh lẽo vuốt nhẹ đầu cô ấy.  

 

"Ra ăn chút đồ khuya rồi ngủ tiếp nhé."

 

15

 

"Vâng, Vâng..."  

 

Kỷ Lê hoảng hốt đến nỗi giọng nói cũng vỡ tung.  

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận