NGỌC TRẤN THI

C7

11

 

Cả người Kỷ Lê cứng đờ, môi run rẩy.

 

"Sao thế cậu?"

 

Kỷ Thức Du lắc đầu, vẻ mặt có chút bất lực.

 

"Sao sắc mặt lại tệ thế? Đúng rồi, ban nãy cháu muốn hỏi gì?"

 

Kỷ Lê sững người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại.

 

"Con... con đói bụng, định hỏi cậu có muốn ra ngoài ăn khuya cùng không."

 

Nói xong, cô ấy cười gượng hai tiếng.

 

Kỷ Thức Du cười theo, sau đó nghiêm túc nói: "Không được đi."

 

"Dạ?"

 

Kỷ Lê hoàn toàn choáng váng. Cậu của cô ta xưa nay chưa từng nghiêm khắc như vậy.

 

Dòng bình luận lập tức nháo nhào.

 

[Đừng chần chừ nữa, mau chạy thoát thân đi!]

 

[Đúng vậy, đừng nói nhảm nữa, mau tìm cớ rời khỏi ngôi nhà này!]

 

[Đây có phải kịch bản không vậy? Làm gì có ma quỷ thật trên đời?"]

 

[Lầu trên, chẳng lẽ anh không thấy đứa trẻ đó vừa xuất hiện tức thì sao? Người thường có thể làm vậy sao?]

 

[Đừng nói, kỹ xảo livestream bây giờ lợi hại lắm, biết đâu đây là hiệu ứng đặc biệt thì sao…]

 

Tôi không rảnh mà nhìn dòng bình luận, vì tam hỏa trên người Kỷ Thức Du đã hoàn toàn tắt ngúm, điều này có nghĩa là đêm nay ông ta bắt buộc phải đổi mệnh với Kỷ Lê.

 

Quả nhiên, Kỷ Thức Du từ trên giường đứng dậy, chậm rãi bước về phía Kỷ Lê.

 

"Ý cậu là, giờ này ra ngoài không an toàn, để cậu vào bếp nấu gì đó cho cháu ăn."

 

Nói xong, ông ta đưa tay định kéo Kỷ Lê.

 

Kỷ Lê theo phản xạ rụt tay lại.

 

Có lẽ cảm thấy mình phản ứng hơi quá, cô ấy lại xua tay, ngượng ngùng nói:

 

"Không cần đâu, không cần đâu, giờ con bỗng nhiên thấy không đói nữa."

Bạn cần đăng nhập để bình luận