NGỌC TRẤN THI

C12

Màn hình livestream tối om, tôi không thể xác định được vị trí.  

 

"Kỷ Lê, cô đang ở đâu?"  

 

"Tôi đang ở sân biệt thự số 9."  

 

Kỷ Lê trốn rất kỹ, cơ thể nhỏ bé thu mình trong bụi hoa, nếu không nhìn kỹ thì khó phát hiện.  

 

Cô ấy rón rén ló đầu ra, thấy người đến là tôi liền thở phào nhẹ nhõm: "Cô đến rồi."  

 

Nói xong, cô ấy vẫn không ngừng ngó quanh, sợ tiểu quỷ bất ngờ tìm đến.  

 

Thấy xung quanh không có gì lạ, cô ấy thở dài đầy oán trách:  

"Cô không biết đâu, cái mũi của tiểu quỷ đó thính đến kinh người, đáng sợ quá..."  

 

Lời vừa nói được một nửa, Kỷ Lê đột ngột im bặt.  

 

Tôi nhận ra điều bất thường, vội quay đầu lại.  

 

Từ góc tối, một bóng dáng nhỏ nhắn đen đúa bước ra.  

 

19

 

Những đường khâu trên mặt tiểu quỷ bắt đầu từ từ bong ra.  

 

Kỷ Lê kinh hãi, nắm lấy tay áo tôi, hỏi: "Nó làm sao thế này?"  

 

Tôi trầm giọng đáp: "Tiểu quỷ không tự hành động nếu không có lệnh của kẻ điều khiển. Chúng ta đã bị phát hiện rồi."  

 

Vừa nói xong, tiếng "rắc rắc" vang lên, tay chân của tiểu quỷ bắt đầu dài ra.  

 

Chỉ trong chốc lát, tứ chi của nó đã dài đến hai mét.  

 

Tôi lặng lẽ tháo đồng xu trước ngực, chắn trước Kỷ Lê.  

 

Cô ấy theo phản xạ giơ điện thoại lên, chiếu thẳng vào tiểu quỷ.  

 

Trong livestream, người xem đều c.h.ế.t lặng:  

 

[Trời đất ơi, nó dài ra rồi kìa!]

 

[Trời đất? Tự nhiên biến hình thật đấy à?]

 

[Tôi đã cài hình Phật làm màn hình rồi, a di đà phật cầu xin phù hộ!]

 

[Nhà tôi đang phát kinh Phật đây, má ơi đúng là kinh dị quá rồi!]

Bạn cần đăng nhập để bình luận