NGỌC TRẤN THI
C6
Tôi thong thả bảo cô ấy:
"Nếu muốn thấy sự thật, cô phải nghe lời tôi."
Dòng bình luận:
[Hay thử xem sao?]
[Thử đi, để xem sau này còn dám mạnh miệng nữa không.]
[Thử cái quái gì, Kỷ Lê mà thử thì còn mặt mũi nào trong giới nữa. Ít nhất cũng bị người ta cười nhạo vài năm.]
[Đúng rồi, làm ơn tin vào khoa học đi, chẳng lẽ học hành đổ hết vào bụng chó rồi sao?]
Dòng bình luận hỗn loạn làm Kỷ Lê cảm thấy đầu như muốn nổ tung.
Cuối cùng cô ấy không nhịn được nữa, đập bàn đứng dậy, nghiến răng nói:
"Phó Diên, nếu cô dám lừa tôi, tôi nhất định tìm người g.i.ế.c cô!"
Tôi hờ hững gật đầu. Câu này tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần rồi.
Kỷ Lê làm theo chỉ dẫn của tôi, ngậm miếng ngọc vào miệng. Lập tức, một mùi tanh tưởi tràn ngập khoang miệng cô ấy.
Cố gắng nhịn cơn buồn nôn, cô ấy nhanh chóng bước vào bếp, dùng d.a.o trái cây rạch một vết trên ngón tay.
Máu lập tức trào ra, sau đó cô bôi m.á.u lên ống kính điện thoại.
Hình ảnh trong phòng livestream bỗng chốc trở thành một màu đỏ rực.
[Ôi trời, tự dưng thấy rợn cả người!]
[Cảm giác như đang xem phim kinh dị vậy!]
[Chết tiệt, tôi gần như quên mất mình vào xem để coi giám định bảo vật, sao lại biến thành livestream kinh dị thế này?]
10
[Tôi cũng vậy, ban đầu chỉ định vào xem giám định bảo vật thôi…]
[Xong rồi, giờ thì cả nhà không ai ngủ được nữa đâu.]
Cầm điện thoại trong tay, Kỷ Lê rón rén mở cửa phòng của Kỷ Thức Du.
Bên trong tối om, chẳng nhìn rõ thứ gì.