“Sáng sớm hôm nay, khi Quận chúa cuối cùng cũng lui cơn sốt, Hoàng thượng mới yên tâm thượng triều.”
Ta mặt biểu cảm , đến mức Cẩm Sắc mất tự nhiên mà gục đầu xuống.
“Lý Mộ Phong bề ngoài chấp thuận cho nạp nam sủng, nhưng thực chất đến chạm cũng cho chạm bọn họ.”
Ánh mắt lạnh băng chằm chằm .
“Tại để ngươi theo cung? Có ngươi sớm.”
Cẩm Sắc bỗng nhiên quỳ sụp xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay .
Hắn khẽ giọng:
“Quận chúa. Bởi vì hạ thần còn là một nam t.ử vẹn .”
Ta ngây dại .
Một luồng hàn ý từ xương cụt xông lên, dọc theo sống lưng từng tấc một leo bám.
Trước khi trở thành nam sủng của , Cẩm Sắc từng là thủ hạ đắc lực nhất mà Bách Thanh Xuyên coi trọng.
Sau đó, nhờ sự tiến cử của , gia nhập Hình ngục Cấm vệ quân và nhanh ch.óng đề bạt tiểu đội thủ lĩnh.
Thế , Bách Thanh Xuyên hy sinh.
Hắn nhận ý chỉ của Lý Mộ Phong, thi hành cực hình với tên phó tướng phản bội , từ quan, tự nguyện phủ nam sủng đầu tiên của .
Ta đau đớn gập , run rẩy nôn sạch bát t.h.u.ố.c uống.
Cẩm Sắc vỗ nhẹ lưng .
Hắn đôi bàn tay thon dài, mạnh mẽ nhưng trắng trẻo như ngọc.
Đôi tay từng cầm đao kiếm và dây cương, giờ đây chỉ thể hầu hạ bên cạnh , bưng đưa t.h.u.ố.c.
Năm còn cố ý chọc giận Bách Thanh Xuyên, bảo rằng cùng nốt chu sa nhưng Cẩm Sắc trông còn hơn nhiều.
Ta vật giường, giọng máy móc đầy tuyệt vọng:
“Sớm như thế, khi tin Bách Thanh Xuyên t.ử trận truyền về kinh, nên cùng với mới . Đến cuối cùng, hại lây cả ngươi.”
“Quận chúa đừng nghĩ .”
Hắn ôn tồn an ủi .
“Mạng của Cẩm Sắc là do Quận chúa và Bách tướng quân cứu về. Lúc sinh thời, tướng quân yên lòng nhất chính là ngài. Che chở cho Quận chúa và tiểu tướng quân cũng xem như là báo đáp ơn cứu mạng năm xưa.”
Bách Thanh Xuyên.
Sau khi mất, cái tên mỗi khi nhắc đến đều khiến như lăng trì thêm một .
Ta từng vô nghĩ đến việc cùng .
Giờ đây, chính giọt m.á.u liên kết níu giữ lấy tia hy vọng sống cuối cùng của .
Ta bắt đầu cưỡng ép bản uống t.h.u.ố.c dưỡng thai, ăn những món bếp nhỏ mang lên.
Mỗi món đều Cẩm Sắc kiểm tra độc tính cẩn thận mới dám dùng.
Dù cực lực che giấu, vẫn lời bàn tán từ đám cung nhân.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Tấu chương của các ngự sử tiền triều bay tới như tuyết rơi, giữ phụ đạo, hành vi phóng đãng, thẹn với phụ , thẹn với Bách Thanh Xuyên tuẫn tiết.
“Hành vi của nàng thấp kém như thế, đứa trẻ trong bụng cốt nhục của Bách tướng quân còn khó lắm!”
Sầm thái phó gần sáu mươi tuổi quỳ đại điện suốt một ngày đêm đến mức ngất xỉu.
Toàn bộ Ngự sử đài lấy việc từ quan uy h.i.ế.p, ép Lý Mộ Phong đem trầm hà.
Cẩm Sắc khuyên nhủ , giọng vẫn nhu hòa tĩnh lặng:
“Quận chúa đừng bận tâm đến những hỗn loạn bên ngoài, cứ an tâm dưỡng t.h.a.i là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-kieu-da-chet-theo-bach-thanh-xuyen/chuong-5.html.]
Ta để tâm, chỉ cam lòng hỏi một câu:
“Có t.h.a.i thực sự thể uống rượu ?”
Ta chỉ nghĩ, nếu say thể gặp , gặp Bách Thanh Xuyên một , dù chỉ là hồn phách.
Đáng tiếc Cẩm Sắc vẫn ôn hòa nhưng kiên quyết từ chối:
“Quận chúa nên bảo trọng thể là hết.”
Đêm xuống, ngủ nhưng vẫn trằn trọc chợp mắt, bèn khoác thêm áo choàng cửa.
Đường mòn trong cung quanh co khúc khuỷu, chỉ lạc hướng ở một ngã rẽ mà tới một rừng trúc lạ lẫm.
Bên rừng trúc một tòa núi giả.
Tiến thêm vài bước, thấy một giọng nữ xa lạ:
“Ngươi nữa xem, đứa trẻ của nàng rốt cuộc là thế nào?”
Nương theo ánh trăng, rõ gương mặt quen thuộc của lão thái y.
“Vi thần dám lừa dối nương nương. Chỉ là đây Hoàng thượng đặc biệt hạ ý chỉ, lệnh cho vi thần tăng thêm một tháng tuổi t.h.a.i của Quận chúa. Vi thần ngoài việc tuân mệnh thì còn cách nào khác.”
“Nương nương bảo ngươi thẳng, đứa trẻ đó rốt cuộc bao nhiêu tháng ?”
Lão thái y cúi đầu thật thấp:
“Bách tướng quân t.ử trận hơn bốn tháng, nhưng đứa trẻ trong bụng Quận chúa... chỉ mới ba tháng mà thôi.”
Khi trở về cung là nửa đêm về sáng.
Cẩm Sắc tỉnh, đang nóng lòng tìm .
Có lẽ sợ kinh động đến trong cung nên dám phô trương, một tìm và va ở cửa.
Ta : “Đêm ngủ nên ngoài dạo một chút.”
Hắn lấy chiếc áo choàng lông thỏ ấm áp choàng lên vai , dìu phòng:
“Nhân tâm trong cung phức tạp, dù Quận chúa cửa cũng nên gọi hạ thần cùng.”
“Ngươi sớm đám ở tiền triều và hậu cung đều c.h.ế.t, ?”
Ta nhạt, thần sắc chút quái lạ.
“Bách Thanh Xuyên nếu linh thiêng thì nên mở mắt mà xem, quốc gia hộ, quân vương trung, rốt cuộc là cái bộ dạng gì!”
Cẩm Sắc .
Đôi mắt vốn luôn như gió thanh trăng sáng, giờ phút tràn ngập đau thương.
“Tại Bách Thanh Xuyên bán ? Tại cha c.h.ế.t? Đứa trẻ trong bụng rốt cuộc là cốt nhục của ai?”
Ta ngửa đầu .
“Quyền lực hoàng gia thực sự tôn quý đến mức thể coi mạng như cỏ rác ?”
Cẩm Sắc trả lời .
Hắn vốn dĩ thể trả lời.
Ta cuộn tròn sập, dùng vạt váy che mu bàn chân lạnh lẽo:
“Ngươi hãy nghĩ cách kiếm cho một bát t.h.u.ố.c.”
“Đứa trẻ , cần nữa.”
Thế nhưng trong cung canh phòng nghiêm mật.
Cẩm Sắc giờ còn là Lục đại nhân nắm quyền ở Hình ngục năm xưa.
Lý Mộ Phong thiến , đem chuyện rêu rao cho những đồng liêu và kẻ thù đây của .