Muốn Ở Bên Tám Nam Sủng Là Sai Sao?

Chương 9

"A Nhiễm, ngươi nói bậy bạ gì vậy? Bổn cung đương nhiên yêu ngươi! Ngươi yên tâm, sau khi ngươi chết, bổn cung sẽ chôn ngươi vào hoàng lăng. Chín bộ quan tài đã chuẩn bị sẵn, ngươi đi trước, chúng ta sẽ đến sau…"

Nghe vậy, Vệ Nhiễm hít một hơi sâu, trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm vào ta, rồi cuối cùng, hơi thở nặng nề cũng tắt lịm. Đến khi chết, y vẫn không buông tay áo của ta.

Ta xúc động khóc lớn: "A Nhiễm! Sao ngươi lại đi như vậy?"

Người đến lo liệu tang lễ, thị nữ nhắc nhở: "Điện hạ, Vệ lang quân đã đi rồi, cần thu xếp tang lễ."

Ta lắc đầu, khoát tay: "Không cần." Rồi cởi bỏ ngoại bào, đặt bên cạnh y.

"Bệ hạ còn nhỏ, bổn cung còn phải bảo vệ giang sơn Đại Hạ, không thể cùng y đi. Hãy để chiếc áo này xuống mộ cùng Vệ lang thay cho bổn cung!"

19

Vệ Nhiễm là công thần, tang lễ của y tất nhiên không thể qua loa.

Ta tuyên bố ra ngoài rằng y qua đời vì bệnh đột ngột, truy phong tước hầu, còn dùng lễ phò mã để an táng, coi như đã cho y một danh phận.

Đồng thời, ta cũng từ chi thứ của Vệ thị nhận về một đứa con thừa tự, để nối dõi hương hỏa cho y.

Thế gian đều cảm thán rằng ta đối với một nam sủng mà lại si tình đến vậy.

“Một vị tướng quân oai phong như thế mà lại c.h.ế.t vì nhiễm phong hàn, nói ra có ai tin chứ?"

“Vệ tướng quân lập công trạng hiển hách, truy phong hầu tước là đúng, nhưng dùng lễ phò mã để an táng thì quá đỗi phi lý, chẳng khác nào sỉ nhục Vệ thị!”

Nghe ám vệ báo lại những lời bàn tán này, ta không khỏi nghẹn ngào rơi lệ.

“Họ làm sao có thể hiểu được tình cảm sâu nặng của bổn cung dành cho Vệ lang?"

“Thôi thôi, chẳng ai trên thế gian này hiểu được bổn cung…”

Trong phủ giờ chỉ còn lại bảy nam sủng. Tạ Trừng vốn có quan hệ thân thiết với Vệ Nhiễm, nay gặp ta mà cứ như gặp kẻ thù.

“Vệ tướng quân là một anh hùng, giờ hắn cũng đã mất rồi. Tiếp theo chẳng lẽ sẽ đến lượt thần sao?”

Ta sững người, lập tức nắm lấy tay hắn ta: “Ngươi hiểu lầm bổn cung rồi? A Trừng, ngươi nên hiểu tấm lòng của bổn cung chứ!

“Vệ Nhiễm hắn chỉ là đột ngột phát bệnh mà…”

Tạ Trừng bỗng dưng gạt phắt tay ta ra: “Đủ rồi!

“Sở Huyên, ngươi còn muốn giả bộ đến bao giờ?

“Ngươi từ lâu đã có ý định g.i.ế.c chúng ta, còn diễn trò si tình gì nữa?”

Hắn ta vừa dứt lời, ta chưa kịp giải thích thì một mũi tên từ phía sau bay thẳng về phía ta.

Trong cơn hoảng loạn, ta kéo Tạ Trừng về phía trước chắn đòn: “A Trừng cẩn thận!”

Tạ Trừng bất ngờ, không kịp phản ứng, mũi tên đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c hắn ta. Máu tươi lập tức thấm đẫm y phục, hắn ta gục xuống trong vòng tay ta.

Hộ vệ xung quanh hô lớn: “Có thích khách!”

Từng người lập tức vây quanh bảo vệ ta, nhưng trong mắt ta chỉ còn lại hình ảnh của Tạ Trừng đang dần yếu đi.

“A Trừng, sao ngươi ngốc thế?"

“Vì bổn cung, ngươi ngay cả mạng sống cũng không cần sao?”

Bạn cần đăng nhập để bình luận