Muốn Ở Bên Tám Nam Sủng Là Sai Sao?
Chương 6
Lương Thao liên tục lắc đầu:
“Đa tạ điện hạ đã thương xót! Nhưng... nhưng thần không muốn làm kẻ bám váy, chỉ biết đợi điện hạ đoái hoài. Xin điện hạ đừng bắt thần từ quan, thần hứa từ nay sẽ không bao giờ làm trái ý chỉ của Thẩm thống lĩnh nữa.”
12
Dù thái độ của Lương Thao rất tốt, nhưng ta vẫn quyết định thu hồi chức thị vệ hoàng cung của y, lấy lý do lo lắng cho sức khỏe mà sắp xếp y trông coi lãnh cung.
“Bổn cung không muốn ngươi quá mệt mỏi nên đã đặc biệt sắp xếp cho ngươi một công việc nhẹ nhàng. Ngươi có thích không?
“Mẫu thân ngươi mắt kém, rảnh rỗi thì ra khỏi cung mà chăm sóc bà ấy. Bổn cung sẽ phê chuẩn kỳ nghỉ cho ngươi.”
Lương Thao nghe nhắc đến mẹ mình, miễn cưỡng cúi đầu tạ ơn: “Thần tạ ơn điện hạ đã quan tâm!”
Y nghi ngờ rằng bổn cung đã nghi ngờ rằng ta biết chuyện giữa hắn và Sở Oánh, nhưng không dám lên tiếng. Trái lại, Sở Oánh vừa nghe tin thị vệ thân cận của nó bị điều đi thì vội vàng chạy đến, vẻ mặt đầy lo lắng:
“Hoàng cô cô! Nghe nói cô cô đã điều Lương Thao ca ca đi rồi? Tại sao lại làm vậy? Hắn đã làm sai điều gì sao? Hắn từng lập công cứu giá, cô cô có thể vì tình cảm của trẫm mà tha cho hắn được không?”
Ta ngẩng đầu khỏi đống tấu chương, ánh mắt lướt qua Sở Oánh.
“Oánh Nhi, trong tám người nam sủng của bổn cung, ngươi thấy ai là người phong độ nhất? Nếu phải chọn, ngươi sẽ thích ai hơn?”
Câu hỏi bất ngờ khiến Sở Oánh im bặt, gương mặt của nó trở nên tái mét.
“Hoàng cô cô! Oánh Nhi không dám!”
Nói rồi Sở Oánh định quỳ xuống, nhưng ta bước đến, bình thản nâng nó dậy.
“Sao lại không dám? Bọn họ hoặc là con nhà quyền quý, hoặc là có địa vị cao. Bổn cung giờ đã lớn tuổi, sau này nếu bổn cung c.h.ế.t đi, chẳng phải bọn họ sẽ là của ngươi sao?”
Có vẻ như lời nói của ta như chạm đến nỗi lòng sâu kín của nó. Sở Oánh lại quỳ xuống lần nữa, giọng nói run rẩy:
“Hoàng cô cô! Xin đừng nói như vậy. Cô cô đã hiểu lầm Oánh Nhi. Cô cô là người thân duy nhất của Oánh Nhi trên đời này. Oánh Nhi tuyệt đối không dám phản bội cô cô!”
Ta có chút thất vọng đẩy nó ra.
“Sở Oánh, bổn cung thật sự quá thất vọng về ngươi! Ngươi nghĩ bổn cung dựa vào gì mà có thể trở thành Trưởng Công chúa nhiếp chính, nắm quyền suốt mười hai năm? Nếu không có chứng cứ, ngươi nghĩ bổn cung sẽ tin vào mấy lời đồn vô căn cứ sao?”
Thật ra, hôm qua ta mới vừa tỉnh ngộ, còn chưa kịp phái ám vệ điều tra, nhưng điều đó không ngăn ta dùng lời lẽ để thử nó.
Nghe những lời ta nói, Sở Oánh ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy.
“Hoàng cô cô… Cô cô biết hết rồi sao?
“Xin người đừng trách họ, tất cả đều là lỗi của ta!
“Trẫm có thể nhường ngôi, trẫm có thể không làm hoàng đế nữa, chỉ xin cô cô đừng g.i.ế.c bọn họ!”
Nhìn Sở Oánh trước mặt, cơn giận trong ta trào dâng. Ta không kìm được mà giáng cho nó một cái tát mạnh.
“Nếu ngươi cầu xin vì bản thân mình, ta còn coi trọng ngươi!"