Muốn Ở Bên Tám Nam Sủng Là Sai Sao?

Chương 7

14

Sau khi bị đánh một trận, Tạ Trừng dường như đã hiểu chuyện hơn rất nhiều.

“Hạ thần cảm tạ điện hạ, thần có tài đức gì mà lại được người ưu ái đến vậy.”

Ta vừa nhẹ nhàng đút thuốc vào miệng Tạ Trừng, vừa chỉnh sửa lại mái tóc mai cho hắn ta.

“A Trừng, ngươi nói gì vậy? Trong số những người đó, bổn cung tín nhiệm ngươi nhất. Nếu không, sao bổn cung lại giao nhiệm vụ dạy dỗ Oánh Nhi cho ngươi chứ?”

Trong lúc ta đang tắm, Vệ Nhiễm tự nguyện đến kỳ lưng giúp ta.

“Điện hạ dạo này có phải có điều gì phiền lòng? Đừng ngại nói ra, thần nguyện chia sẻ nỗi lo cùng người, chỉ mong người đừng giận nữa.”

Ta vừa nhẹ nhàng xoa cơ n.g.ự.c của Vệ Nhiễm, vừa chỉ vào nốt ruồi bên n.g.ự.c y và nói:

“Bổn cung đang nghĩ đến việc xỏ một lỗ ở đây, treo một cái chuông nhỏ vào, mỗi khi ngươi cử động thì chuông sẽ kêu leng keng. Nghe âm thanh đó, bổn cung chắc chắn sẽ cảm thấy rất vui vẻ.”

Vệ Nhiễm: “…”

Lâm Húc mang sổ sách doanh thu quý một đến trình bày cho ta, đồng thời bày tỏ lòng trung thành:

“Điện hạ, nhà họ Lâm của hạ thần tuyệt đối không có ý định hai lòng với người."

“Hạ thần hiểu rõ mình không giống như những người khác. Họ có chức tước và gia thế hiển hách, nhưng hạ thần chỉ có mỗi người là chỗ dựa duy nhất…”

Ta mỉm cười nhạt: “Ý ngươi là muốn dâng toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Lâm để làm lễ cưới cho bổn cung sao?”

Lý Huyền tự biết mọi chuyện đều do mình gây ra, nửa đêm bò lên giường ta, tự đề xuất hiến thân:

“Điện hạ! Xin ngài hãy thu nhận thần! Thần chỉ xin ngài tha cho phụ thân và các huynh đệ của thần.

“Mọi lỗi lầm đều do A Huyền gây ra…”

Ta còn chưa kịp an ủi cậu ta thì Lý Huyền đã bị Thẩm Lý từ trên cây nhảy xuống, túm lấy cổ áo và ném ra ngoài.

“Điện hạ còn chưa lành vết thương ở sau đầu! Ngươi có ý đồ gì?”

Nàng ấy lôi Lý Huyền đi mà không thèm liếc nhìn ta. Còn ta thì giả vờ ngủ tiếp, nhưng đến nửa đêm, ta lẻn đến phòng của Trình Mộc Lâm, đè hắn xuống giường:

“Tiểu Hầu gia, ngươi có thấy kích thích không? Suỵt, đừng để người khác nghe thấy nhé!”

Sáng hôm sau, mọi người trong phủ đều thấy ta bước ra từ phòng Trình Mộc Lâm. Một nửa số họ mắt đỏ hoe.

Trình Mộc Lâm hét lên đầy oan ức: “Bản thế tử không có! Chính độc phụ này không biết xấu hổ, tự ý bò lên giường của ta…”

Ta nhìn hắn với ánh mắt đầy yêu thương, ra vẻ không quan tâm hắn nói gì:

“Tiểu Hầu gia nói gì thì cứ thế đi.”

Phong Ảnh Nguyệt ném mạnh bữa sáng lên bàn: “Được rồi! Ta đi đây! Dù sao ta ở trong phủ này cũng chỉ là kẻ thừa thãi."

“Sau này nếu điện hạ muốn uống cháo gà ta nấu, e là không còn cơ hội nữa đâu!”

Ta lập tức buông Trình Mộc Lâm ra vội vã đuổi theo Phong Ảnh Nguyệt.

“A Nguyệt! Đợi bổn cung! Nghe bổn cung giải thích đã!”

15

Tranh sủng cũng giống như hắt hơi, một khi đã bắt đầu thì không ai có thể dừng lại được.

Trước đây, mọi người đều biết bổn cung yêu quý bọn họ đến nhường nào, nên chẳng ai cần tranh giành. Bây giờ thấy người khác tranh, ai nấy đều muốn chen chân vào.

Bạn cần đăng nhập để bình luận