Muốn Ở Bên Tám Nam Sủng Là Sai Sao?

Chương 5

"Hoàng cô cô... phải chăng A Oánh đã làm sai điều gì?"

Năm nay Sở Oánh đã mười lăm tuổi, trong triều không ít lão thần bảo thủ đang lớn tiếng yêu cầu ta hoàn trả quyền chính cho nó.

Đã từng có lúc ta cũng nghĩ như vậy, dù sao tuổi ta cũng không còn trẻ, lại không có con nối dõi, Sở Oánh là do bổn cung một tay nuôi lớn, chẳng khác nào con ruột.

Nhưng, sau khi suy nghĩ thấu đáo, rốt cuộc nó không phải do ta sinh ra, mà lòng người khó dò.

Khi xưa hoàng huynh qua đời mà không có con, Thất vương tạo phản, ai cũng muốn giành lấy ngôi vị hoàng đế. Nếu không có ta thanh trừng loạn thần, hỗ trợ công chúa Sở Oánh lên ngôi khi chỉ mới ba tuổi, thì Đại Hạ đã sớm đổi chủ, biến mất không dấu vết!

Không có bổn cung, sao Sở Oánh có thể có được vị trí của ngày hôm nay?

Trả lại quyền hành ư?

Không đời nào ta trả lại.

Ngay lúc đó, ta giả vờ xót xa nhìn Sở Oánh: "Hoàng thượng nói gì vậy? Bổn cung là Trưởng Công chúa nhiếp chính, tất nhiên phải chỉ ra những điểm còn thiếu sót trong chính kiến của hoàng thượng."

"Việc chính sự liên quan đến muôn dân bách tính, chỉ một quyết định vội vàng của hoàng thượng thôi cũng có thể khiến sinh kế, tính mạng của hàng vạn dân chúng bị ảnh hưởng. Hoàng thượng sẽ không trách cô cô vì đã làm mất mặt người chứ?"

Sở Oánh nghe vậy liền lộ vẻ hoảng sợ đến vãi nước, nó chẳng dám ngồi trên long ỷ nữa, đi đến chân ta quỳ xuống: "Hoàng cô cô bớt giận! A Oánh không có học vấn, không có tài cán, đã phụ lòng dạy dỗ của cô cô! Từ nay về sau... A Oánh sẽ không tùy tiện đưa ra ý kiến nữa. Mong hoàng cô cô tiếp tục nhiếp chính, thay trẫm quản lý thiên hạ."

Tạ Trừng giận dữ trừng mắt nhìn Sở Oánh, như thể đang trách móc nó không có chí tiến thủ, hận sắt không thành thép.

Bạn cần đăng nhập để bình luận