Mười Năm Bên Nhau - Ba Năm Rời Xa
Chương 9
13
Ba năm sau.
Tôi đang nghỉ dưỡng ở một hòn đảo nhỏ thuộc Nam bán cầu.
Đậu Đinh bên cạnh vung vẩy bàn tay mũm mĩm: "Mua cho con cây kem đi, con xin mẹ đấy."
Người đàn ông trẻ tuổi đang thoa kem chống nắng cho tôi khẽ cười.
"Gọi ba một tiếng, ba mua cho."
"Ba ba ba ba!"
"Anh đừng có chiều nó quá, sâu răng rồi lại nháo lên đấy."
Chưa kịp để tôi nói hết câu, hai người lớn nhỏ đã chạy biến đi đâu mất.
Tôi cạn lời, đeo kính râm vào tiếp tục tắm nắng.
Da lưng chợt căng lên, bàn tay đang xoa bỗng mạnh hơn rất nhiều.
Tôi khó chịu nhíu mày: "Ái da, nhẹ tay thôi!"
Hơi thở sau lưng dường như nặng nề hơn, nhưng tôi không để ý.
Chỉ là bàn tay ấm nóng kia men theo sống lưng, đến chỗ lõm ba tấc dưới eo tôi thì đột ngột dùng sức xoa nắn.
Tôi không kìm được mà kêu lên một tiếng.
May mà xung quanh không có ai, cũng không đến nỗi mất mặt.
Tôi tức giận quay đầu lại, bắt gặp gương mặt Cố Dịch Niên đang cố kìm nén cơn giận.
Anh ta gầy đi trông thấy, quầng thâm dưới mắt lộ rõ, có vẻ như đã lâu không được nghỉ ngơi tử tế.
"Em có biết anh đã tìm em bao lâu không?" Cố Dịch Niên nghẹn ngào nói, "Anh cứ tưởng em thật sự..."
"Sao? Tôi còn sống thì anh không vui à?" Tôi cố gắng bình tĩnh lại.
Cố Dịch Niên đỏ hoe mắt nhìn chằm chằm vào tôi, giọng nói mang theo sự tủi thân không thể kìm nén mà run rẩy:
"Anh nghĩ rằng không tìm thấy em ở nhân gian, anh sẽ xuống địa ngục tìm. Nếu không có người nói đã gặp em ở đây, có lẽ em sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa."
"Rồi sao? Anh tưởng mình là vàng ngọc chắc?"
Tôi mặt không đổi sắc đứng dậy bỏ đi, nhưng Cố Dịch Niên đã túm chặt lấy cổ tay tôi, kéo mạnh vào lòng anh ta.
"Anh đã tìm em ba năm trời!