Mười Năm Bên Nhau - Ba Năm Rời Xa

Chương 2

3

 

Tôi và Cố Dịch Niên là bạn học đại học.

 

Anh ta lớn lên trong khu nhà của cán bộ cấp cao, gia đình đã sắp xếp sẵn đường lui, anh ta chỉ cần thuận theo là được.

 

Nhưng anh ta lại là một người cố chấp, sau khi đoạn tuyệt với gia đình, tự mình gây dựng sự nghiệp.

 

Tôi chính là cộng sự đầu tiên của anh ta.

 

Anh ta bỏ vốn, tôi bỏ sức.

 

Tôi từng hỏi anh ta, vì sao lại chọn tôi?

 

Trong trường đại học không thiếu người giỏi hơn tôi.

 

Anh ta lơ đãng xoay chiếc bút máy, chăm chú nhìn tôi.

 

Nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.

 

Anh ta nói: "Tôi thích em"

 

Tôi ngẩn người.

 

"—Cái sự không chịu thua của em."

 

Sức sống đầy tham vọng của tôi khi ấy là điều anh ta ngưỡng mộ.

 

Sau này, sự tham vọng đó lại trở thành điều anh ta kiêng kỵ.

 

Còn Hứa Kiều Kiều thì khác tôi, cô ta rất đơn thuần.

 

Đối tượng kết hôn mà anh ta cần chính là một cô hoa trắng nhỏ không có tham vọng, chỉ biết xoay quanh anh ta.

 

Anh ta rất tỉnh táo, biết rõ mình cần gì và thực hiện nó.

 

Tôi và anh ta là cùng một loại người, phản kháng, giãy giụa, như những kẻ săn mồi đang ẩn mình.

 

Chính vì vậy, chúng tôi ăn ý với nhau trên thương trường.

 

Những màn đấu trí trên bàn rượu, sự tàn nhẫn trên thương trường, giúp chúng tôi thăng tiến nhanh chóng.

 

Đêm kiếm được khoản tiền đầu tiên, cả hai chúng tôi đều say khướt, nằm trên giường, xung quanh vương vãi đầy tiền giấy màu đỏ.

 

Cố Dịch Niên nghiêng đầu nhìn tôi, trong mắt là cảm xúc mà tôi không thể hiểu.

 

"Hướng Noãn, em thật là trâu bò."

 

Tôi cười: "Anh cũng không kém."

 

Công việc với cường độ cao khiến đại thiếu gia Cố Dịch Niên cuối cùng cũng đổ bệnh, sốt cao.

 

Tôi bận rộn chăm sóc anh ta, nhưng anh ta lại xoay người, đè tôi xuống dưới thân.

 

Tôi còn nhớ, đuôi mắt anh ta ửng đỏ, toàn thân vì sốt cao mà đỏ rực như tôm rim dầu nóng hổi.

 

"Tôi thích em."

 

Lần này không hề ngập ngừng, cũng không có thêm bất kỳ từ ngữ nào khác.

 

Anh ta không còn kìm nén cảm xúc của mình nữa, quanh quẩn nơi chóp mũi tôi là mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt hòa lẫn với hương bạc hà trên người anh ta.

 

Tiếng nức nở khe khẽ bị anh ta nuốt trọn vào bụng.

 

Rất nóng.

 

Nóng đến mức khiến lòng người sôi trào, cùng nhau chìm đắm.

 

 

4

 

Tôi đã chuyển về căn nhà của mình.

 

Mấy năm nay, tôi đã tự nuông chiều bản thân quá mức.

 

Thành ra quen thói kén giường, vậy mà lại mất ngủ cả đêm.

 

Vừa đến công ty, tôi đã chạm mặt Cố Dịch Niên.

 

Tôi khách sáo gật đầu chào anh ta.

 

Cố Dịch Niên khẽ nhíu mày.

 

"A Niên!"

 

Hứa Kiều Kiều chạy lon ton đến, đứng chắn giữa chúng tôi.

 

"Chào chị, em là vị hôn thê của A Niên."

 

Tôi gật đầu đáp: "Chào cô."

 

Nghe giọng tôi, sắc mặt cô ta thoáng chút gượng gạo.

 

Tôi không muốn dây dưa thêm, liền đi thẳng vào thang máy.

 

"Chị là Tiểu Noãn phải không?" Hứa Kiều Kiều đuổi theo, Cố Dịch Niên cũng theo sát phía sau.

 

"Em thường nghe A Niên nhắc đến chị, nói năng lực làm việc của chị rất xuất sắc."

 

"Nhưng mà, phụ nữ tốt nhất đừng nên quá xông xáo, cứ tụ tập với đàn ông mãi cũng không hay. Nên đi dạo phố với bạn bè, làm đ

ẹp thư giãn thì hơn. Chuyện làm ăn cứ để đàn ông lo là được rồi."

Bạn cần đăng nhập để bình luận