Mười Năm Bên Nhau - Ba Năm Rời Xa
Chương 12
"Đồ bẩn thỉu của anh vứt vào thùng rác cũng chẳng ai thèm!"
"Noãn Noãn, đừng có lấy của anh ta, lấy của em này, em sạch sẽ lắm."
Tôi day day trán, gỡ miếng mặt nạ vừa đắp xuống.
Cố nén xúc động muốn tát cho mỗi tên ngoài kia một cái, tôi gọi điện cho nhà họ Lý, bảo họ đến đón Lý Mại Khắc say khướt về.
Tiếng cãi vã ngoài cửa vẫn không dứt.
Thực ra Cố Dịch Niên không xem Lý Mại Khắc là đối thủ, ngược lại có chút đề phòng Lăng Nghị kia.
Anh ta cho rằng Hướng Noãn chắc chắn không thích loại thanh niên ồn ào, trẻ trâu này
Dù là tính cách hay năng lực, anh ta đều chín chắn hơn cái loại thiếu gia chỉ biết ăn bám như Lý Mại Khắc nhiều.
Cố Dịch Niên hừ lạnh một tiếng, Lý Mại Khắc bị tình địch khiêu khích liền nổi nóng:
"Đã vừa già vừa tàn rồi còn hừ hừ cái gì!"
Cố Dịch Niên bị chọc trúng chỗ đau, cơn giận theo hơi men bốc lên.
"Tôi và Hướng Noãn từng yêu nhau mười năm, còn có một đứa con."
Nói xong, Cố Dịch Niên ngẩn người ra một chút.
Sức cạnh tranh của anh ta dường như chỉ còn chút xíu, bây giờ lại còn có vẻ muốn vứt bỏ tất cả.
"Thế còn không phải là không giữ được trái tim chị ấy sao, đủ thấy anh kém cỏi cỡ nào!"
Lý Mạch Khắc không chút do dự phản bác, vừa đẩy người ra ngoài, cho đến khi người thất thần ngã ngồi xuống đất.
Lúc tôi mở cửa, người nhà họ Lý vừa kịp đến đón cậu ấm nhà họ đi.
Tôi chưa từng thấy Cố Dịch Niên có vẻ mặt cô đơn đến thế, thần sắc anh ta đau khổ ngồi bệt dưới đất, ánh mắt nhìn tôi tràn đầy tuyệt vọng.
"Hướng Noãn, em biết không?
Trong ba năm tìm em, anh thường xuyên mơ thấy ác mộng.
Mơ thấy con khóc thảm thiết, nó vẫy tay hỏi anh tại sao lại bỏ rơi nó.
Tim anh đau như bị khoét mất một miếng.
Xin lỗi em, Hướng Noãn, anh thật sự có lỗi với hai mẹ con..."
Cố Dịch Niên một tay che mặt để giữ chút tôn nghiêm còn sót lại, nhưng nước mắt đã sớm trào ra từ kẽ ngón tay.
Tôi thở dài: "Anh về đi, đừng tìm tôi nữa, chúng ta không thể quay lại được nữa rồi."