Mười Năm Bên Nhau - Ba Năm Rời Xa

Chương 10

14

 

Cố Dịch Niên không về nước, anh ta đã tìm ra địa chỉ của tôi.

 

So với việc mò kim đáy bể ba năm trước, tôi không hề bất ngờ khi anh ta có thể tìm ra được những thứ này.

 

Tôi đã sớm buông bỏ, dù sao cũng đã ba năm rồi, không cần thiết phải trốn tránh anh ta nữa.

 

"Hướng Noãn, cho anh một cơ hội để bù đắp cho em, được không?"

 

Cố Dịch Niên chặn tôi lại, người mà tôi biết trước đây luôn ngạo mạn, cao cao tại thượng.

 

Giờ phút này, anh ta cúi người, từng lời cầu xin.

 

Tôi khựng lại, nhìn người đàn ông từng gắn bó với mình, vẻ mặt lạnh nhạt:

 

"Nếu như mọi thứ đều có thể bù đắp được, vậy tôi của ba năm trước, khi tuyệt vọng đến cùng cực thì tính là gì?"

 

"Cố Dịch Niên, chúng ta đều là người trưởng thành, giữ lại chút thể diện đi."

 

Tôi dừng một chút, nhớ lại câu nói trước đây anh ta từng nói với tôi:

 

"Có duyên thì hợp, hết duyên thì tan."

 

Cố Dịch Niên còn muốn tiến lên thì bị trợ lý Lăng Nghị của tôi ngăn lại.

 

"Vị tiên sinh này, xin tự trọng." Lăng Nghị nói giọng ôn hòa, nhưng lại không giận mà uy:

 

"Nếu anh tiếp tục dây dưa, bên tôi sẽ dùng biện pháp pháp luật để đưa anh về nước."

 

Lăng Nghị mở cửa xe phía sau, đưa tay che đầu cho tôi, đỡ tôi lên xe.

 

Cố Dịch Niên nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm hành động thân mật quá mức của Lăng Nghị.

 

"Anh là ai?"

 

Sau khi đóng cửa xe, Lăng Nghị bình tĩnh đưa danh thiếp cho Cố Dịch Niên.

 

"Tôi là trợ lý riêng của Hướng tổng, Lăng Nghị. Anh có việc gì cứ liên hệ với tôi để đặt lịch hẹn gặp Hướng tổng."

 

Xe vững vàng lăn bánh, tôi quay đầu nhìn thoáng qua.

 

Cố Dịch Niên nắm chặt tay, gắt gao nhìn theo hướng chúng tôi rời đi.

 

Tôi không khỏi bật cười, trêu chọc Lăng Nghị đang ngồi ở ghế phụ:

 

"Trợ lý Lăng, nhìn anh bình thường hiền lành vậy, không ngờ khả năng chọc tức người cũng không tệ đấy."

 

Lăng Nghị mặt không chút biểu cảm: "Đây là công việc của tôi."

 

Tch, không biết đùa, chán thật.

 

Tôi cúi đầu xử lý công việc.

 

Ở một góc khuất mà tôi không thấy.

 

Lăng Nghị nhìn chằm chằm bóng lưng trong gương chiếu hậu, siết chặt nắm đấm.

 

15

 

Nhờ có Lăng Nghị, tôi rất ít khi gặp lại Cố Dịch Niên.

 

Tôi khẳng định năng lực làm việc của anh ấy, đồng thời tăng thêm hai phần trăm tiền thưởng cuối năm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận