Mẹ Tôi Sinh Được Con Trai Rồi

Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiếp , con gái ruột của họ.

Ngôi nhà mà hồi nhỏ bảo bố dùng một trăm nghìn mua giải tỏa, đền bù năm triệu .

Bố sổ tiết kiệm mà ngây .

Vốn dĩ giá nhà đất tăng vọt đủ khiến ông kinh ngạc , ai ngờ còn đền bù giải tỏa.

Đương nhiên, tiền dư từ việc trúng xổ bảo bố mở tài khoản mua một ít cổ phiếu, bản ông quên mất chuyện mua cổ phiếu.

Vẫn là công ty chứng khoán gọi điện thoại hỏi ông.

Kết quả tài khoản, hai mươi sáu triệu.

Bố định chuyển tiền cho , từ chối, : "Số tiền để dành cho bố dưỡng già đấy, con tiền ."

Kiếp họ cần bán hàng rong trả nợ cho con gái nuôi nữa.

Hàng ngày bố chỉ việc dắt chim dạo, tập thái cực quyền, đ.á.n.h cờ với mấy đồng nghiệp cũ nghỉ hưu.

Mẹ thì ngày ngày đ.á.n.h mạt chược, nhảy quảng trường, hoặc dạo phố mua sắm quần áo.

Thỉnh thoảng hai ông bà du lịch đây đó.

 

Nhà nào cũng ngưỡng mộ họ, họ nuôi một cô con gái .

"Ai bảo con gái bằng con trai, con gái là tuyệt vời nhất!" Bố gặp ai cũng khoe về .

" , con gái thật sự quá xuất sắc, may mà hồi đó chúng nhận nuôi con bé, mới ngày hôm nay như !" Mẹ gặp trong thôn cũng nhịn mà hết lời khen ngợi.

Cuộc sống của bố ngày càng hơn, còn cuộc sống của nhà Khâu Xuân Mai thì ngày càng tệ .

Người khác càng khen một câu, chẳng khác nào đ.â.m thêm một nhát d.a.o tim họ.

Chu Minh Nghĩa thậm chí còn trách Khâu Xuân Mai: "Nếu bà trọng nam khinh nữ thì bây giờ hưởng phúc là chúng !"

"Ông trách ? Hồi đó bán con gái ông gật đầu thì bán thế nào ? Lúc đếm tiền thì ông là tích cực nhất! Ông còn dám trách !"

Hai họ oán trách lẫn .

Thậm chí còn đ.á.n.h đường phố.

Chu Diễn kết hôn , cưới chính là Dương Thiên Nghi - cô gái cùng thôn.

Dương Thiên Nghi bỏ học từ sớm để theo tên du côn, đó bỏ rơi nên về làng.

Chu Diễn đến tuổi kết hôn nhưng chẳng thành tựu gì, nhà thì nghèo, cô gái nào chịu gả cho nó.

Vì thế nó và Dương Thiên Nghi nhanh ch.óng thành đôi.

Không ngờ, Dương Thiên Nghi từng sinh con với tên du côn. Hắn đó bế đứa bé , trực tiếp vứt cho Dương Thiên Nghi.

Ban đầu còn định kiếm chát gì đó từ Chu Diễn, nhưng khi thấy nhà họ Chu nghèo rớt mồng tơi thì cũng bỏ luôn đứa trẻ chuồn mất.

Chu Diễn tức c.h.ế.t, đòi ly hôn với Dương Thiên Nhi, nhưng cô sống c.h.ế.t chịu, còn đe dọa nếu dám ly hôn thì cô sẽ kéo cả nhà c.h.ế.t chung.

Cuối cùng ép Chu Diễn nuôi con của khác.

Nói chung là nhà cửa rối tung rối mù.

Khâu Xuân Mai mỗi nhắc đến con dâu là than ngắn thở dài:

là tạo nghiệt, nhà cửa bất hạnh, cưới cái thứ hư hỏng!”

Dương Thiên Nghi thì chẳng dạng , nhạo :

“Không một nhà thì chẳng chung một cửa! Bà , nhà bà chẳng ai gì, là đồ thối nát, cưới là đúng còn gì!”

Chu Diễn quản vợ nên cũng mặc kệ luôn, ngày ngày ăn chơi c.ờ b.ạ.c gái gú.

Nó nghĩ thế để ép Dương Thiên Nghi bỏ .

Quả thật đó Dương Thiên Nghi chịu nổi nữa, bỏ đứa con với tên du côn chạy mất.

Chu Diễn cũng dứt mấy trò ăn chơi đó, tiền trong nhà nó tiêu sạch.

Khâu Xuân Mai và Chu Minh Nghĩa hết cách, cuối cùng đường bày quán bán hàng rong.

 

Một về nhà dẫn dạo phố, bắt gặp Khâu Xuân Mai đang trong gió lạnh, xoa tay thở phì phò bán xiên chiên.

Mẹ kể cho chuyện nhà họ, cũng cảm thán ít.

an ủi :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-toi-sinh-duoc-con-trai-roi/chuong-8.html.]

“Đều là báo ứng cả.”

Vài năm , kết hôn.

Vì công việc bận rộn, gửi con cho bố nuôi chăm sóc.

Ban đầu lo họ sẽ vất vả nên thuê thêm bảo mẫu, nhưng rốt cuộc bảo mẫu chẳng việc gì vì bố nhất quyết tự chăm cháu.

Ngày nào cũng bế cháu gái dạo khắp làng, vui vẻ hớn hở khoe:

“Cháu đó, theo họ đấy nhé!”

Mẹ với :

“Nhiễm Nhiễm, cảm ơn con cho chúng chăm cháu, cảm ơn con chê chúng già cả.”

ngờ trong lòng bố nghĩ như .

còn cứ lo họ mệt, sợ phiền họ.

Bố :

“Con gái , bố còn sợ con lo chúng chăm cháu nữa kìa. Con cứ yên tâm, nhất định sẽ nuôi cháu thật giỏi!”

về nhà lấy sổ hộ khẩu, họ còn tưởng định mang cháu về nuôi.

:

“Con định chuyển hộ khẩu của con bé từ Bắc Kinh về đây, cháu lớn thì phiền bố quản lý chuyện học hành của nó nhé!”

Họ hoảng hốt:

“Hả? Bỏ hộ khẩu Bắc Kinh cho tương lai cháu !”

:

“Mẹ cháu tiền, hộ khẩu nào cũng quan trọng.”

Cả nhà rộn ràng tiếng .

lúc đó, Khâu Xuân Mai tìm đến nhà .

Bố cầm d.a.o xông :

“Khâu Xuân Mai, chị gì nữa?”

lảo đảo :

chỉ một câu với Nhiễm Nhiễm thôi…”

Khâu Xuân Mai tóc tai rối bời, dơ bẩn, trông như thần trí .

:

“Nhiễm Nhiễm… xin con… là với con… sai !”

Chiêu bài tình cảm của bà chút tác dụng nào với .

Sau đó, tin Khâu Xuân Mai nhảy xuống ao làng tự vẫn.

lập tức về đưa tiễn bà đoạn cuối.

Tại đám tang, Chu Diễn :

“Mẹ phát điên ! Cứ con trai, chỉ sinh một đứa con gái, còn con gái đối xử với bà … Lại còn cuộc sống của nhà hiệu trưởng lẽ là của bà .”

“Còn gì nữa! Nếu ngày xưa họ đem chị bán cho nhà hiệu trưởng, thì cuộc sống bây giờ vốn dĩ là của nhà họ Chu mà!”

hiểu — Khâu Xuân Mai nhớ những ngày ở kiếp .

Kiếp , cuối cùng bà cũng con trai như mong . thực tại quá khắc nghiệt, bà hối hận, chịu nổi, nên mới tìm đến xin .

di ảnh của bà , trong lòng gợn sóng.

Kiếp , mỗi khi họ mắng là đứa con bất hiếu, là đồ vô ơn, đều đau lòng, vì yêu họ, dốc hết lòng vì họ.

Còn kiếp , mặc kệ họ c.h.ử.i rủa tổn thương thế nào, cũng chẳng buồn bận tâm.

chẳng còn yêu họ nữa.

— Gửi chính .

【Toàn văn kết thúc】

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận