Mẹ Tôi Sinh Được Con Trai Rồi

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có một bản tin nhớ sâu sắc, là ở huyện chúng trúng giải nhất xổ , tiền thưởng là hai trăm nghìn.

đến huyện mua xổ .

Buổi tối đến tìm sư mẫu mượn tiền đường.

thấy viện trưởng trại trẻ mồ côi dẫn theo một bé gái đến.

Cô bé , chính là Dương Thiên Nghi mà gia đình thầy hiệu trưởng nhận nuôi ở kiếp .

Ánh mắt tối sầm , dù gia đình thầy hiệu trưởng tất cả những gì thể vì , nhưng trong lòng vẫn chút khó chịu.

Chắc chắn là họ từ bỏ việc nhận nuôi .

cho dù bỏ rơi , cũng thể để họ nhận nuôi cô bé .

còn kịp chạy thì sư mẫu với viện trưởng:

“Chúng tạm thời định nhận con nuôi nữa, thật sự xin , đây là chút lòng thành, mong nhận cho.”

Sư mẫu đưa phong bì lì xì cho cô bé và viện trưởng.

Viện trưởng lúng túng, cầm thì cầm cũng xong:

“Con bé mấy hôm nhận nuôi nó thì vui đến mấy ngày mấy đêm chợp mắt nổi. Nó từ nhỏ bố ruột bỏ rơi, từng gặp mặt bố , thật sự đáng thương. Khó khăn lắm mới nhận nuôi nó…

Nghe hai nhận con nhà lão Chu, là suy nghĩ một chút?

“Dù bố ruột đứa đó vẫn còn sống, hai nhận nuôi con nhà , chẳng việc vô ích ? Đợi đứa trẻ lớn lên cũng sẽ vẫn nhớ về bố ruột thôi.

Còn đứa bé thì khác, bố ruột, nó sẽ coi hai là chỗ dựa duy nhất!”

Cô bé rơm rớm nước mắt trông đáng thương.

Sư mẫu chút xúc động, nhưng vẫn :

và thầy Dương quyết định nhận con nhà họ Chu , giờ cũng bàn bạc gần xong , chuyện cứ quyết , thật sự xin nhé.”

“Hai lật lọng thế hả? Nói nhận nuôi nhận, coi như ch.ó mà đùa chắc! Nhà các nghèo rớt mồng tơi, cũng chẳng thèm con gái các !”

 

Dương Thiên Nghi ném thẳng phong bì mà sư mẫu đưa trả .

hống hách rời .

Trước khi còn vọng :

“Rồi xem ! Đợi kiếm tiền, sẽ hiếu kính bố nuôi của , mua cho họ tivi màu, tủ lạnh, điện thoại bàn!”

Sư mẫu ôm n.g.ự.c tức đến nên lời.

từ trong nhà lao đá một cú lưng Dương Thiên Nghi, khiến cô ngã sấp mặt, bật :

“Đồ ngu! Ngay cả giấc mơ tiền cũng mơ tầm thường hả! Đợi kiếm tiền, sẽ mua cho sư mẫu biệt thự, siêu xe, túi Hermes, đồng hồ Cartier, và cả iPhone đời mới nhất!”

“Mày mới là đồ ngu! Mày kiếm tiền mà chỉ mua iPhone cho họ… hu hu hu…”

Dương Thiên Nghi ấm ức cãi với .

Sư mẫu và hiệu trưởng mắng một trận, rằng bình thường đ.á.n.h em trai thì thôi cũng , nhưng đ.á.n.h con nhà ?

hiểu ý họ, họ sợ lớn lên đời sẽ thiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-toi-sinh-duoc-con-trai-roi/chuong-3.html.]

Dù gì giờ còn nhỏ thì .

Đánh em ruột thì cũng , cùng lắm là nhà, báo công an cũng chẳng ăn thua.

đ.á.n.h ngoài là phạm pháp.

ngoan ngoãn nhận sai, hứa sẽ tái phạm.

Hiệu trưởng và sư mẫu bàn bạc với bố , đồng ý đưa năm mươi nghìn, nhưng giấy cam kết trả góp. Trước mắt thì chuyển hộ khẩu của sang nhà họ.

Khâu Xuân Mai trời sáng chạy tới đồn công an thủ tục chuyển hộ khẩu, sợ hiệu trưởng và sư mẫu đổi ý.

Hiệu trưởng lập tức đổi tên , từ nay tên là Dương Thư Nhiễm – họ của hiệu trưởng kết hợp với tên của sư mẫu.

thích cái tên .

quỳ xuống lạy hai :

“Bố! Mẹ!”

Hai rạng rỡ, đồng thanh đáp , còn lì xì cho một phong bì to nữa.

Khâu Xuân Mai bên cạnh chậc chậc khẩy:

“Một đứa con gái vô dụng như thế, cũng chỉ hai đẻ con mới coi nó như bảo bối! Nhớ chuyển tiền hàng tháng đúng hạn đấy nhé!”

Chu Minh Nghĩa – chính là bố ruột – cũng bên cạnh chậc lưỡi, kiểu như nhà hiệu trưởng mua hớ .

Ông còn xoa đầu dặn dò:

“Sau về nhà thầy Dương ngoan ngoãn lời, đừng như nữa!”

lùi một bước tránh khỏi bàn tay ông :

“Bố đây của trọng nam khinh nữ, lời là đúng. Giờ bố mới của yêu thương và tôn trọng , tất nhiên sẽ lời. Thay vì dạy , chi bằng ông tự xem bản .”

“Mày…!” Chu Minh Nghĩa tức giận giơ tay định đ.á.n.h .

Hiệu trưởng lập tức kéo lưng:

“Lão Chu, bây giờ Thư Nhiễm là con gái , ông đừng tay lung tung.”

 

Chu Minh Nghĩa tức đến nỗi vung tay bỏ , còn c.h.ử.i một câu:

là bất hạnh cho cái nhà !”

Em trai bắt chước giọng bố, chỉ :

là bất hạnh cho cái nhà !”

đạp cho nó một phát:

“Bố mày văn hóa, mày cũng văn hóa hả! Tao còn là nhà của mày nữa mà dám ‘bất hạnh cho nhà ’!”

Chu Minh Nghĩa loạng choạng suýt ngã.

Em sợ quá vội vàng dậy chạy mất.

​​Thứ Bảy, kéo bố Hiệu trưởng và Sư mẫu lên huyện chơi. 

lao ngay tiệm vé mua một tấm. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận