3
gọi nhân viên phục vụ, gọi hết những món ăn.
Nhân viên sang , lịch sự hỏi bằng tiếng Anh: “Quý bà dùng gì ạ?”
dịch cho .
Không ngờ lôi từ trong balo một hộp mì ăn liền hiệu Lý Sư Phó.
Sau đó bà hiệu cho nhân viên, bảo họ pha mì giúp .
Nhân viên lập tức sững sờ.
Mẹ liếc mắt khó chịu: “Sao? Không pha cho ? Con gái gọi món , chứ tiêu tiền ở đây !”
Nhân viên hiểu ý, vội vàng xua tay, cầm lấy hộp mì.
vội vàng dậy kéo nhân viên .
“Mẹ, gì ? Con dẫn chơi, bắt tiêu tiền, thế chẳng khiến con mất mặt ?”
Mẹ đập bàn bật dậy: “ ăn đồ Tây thì ? chỉ ăn mì gói ?
“Mày dẫn thì hết lời mày ? Đến giờ vệ sinh mày cũng quản luôn ?”
“Bây giờ mày cao sang lắm ? Có thấy móng tay dính bùn là khinh ?”
Vừa bà giơ cả hai tay lên, như lao cào cấu.
Tất cả thực khách xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng .
Cô phục vụ trẻ Pháp sợ đến run rẩy.
Cô liên tục vỗ nhẹ tay , rằng , họ thể giúp pha mì.
Quản lý nhà hàng cũng nhanh ch.óng bước tới: “Xin vì chúng phục vụ chu đáo.
“Xin hai vị đừng tranh cãi, chúng xin tặng một phần tráng miệng, chúc hai vị dùng bữa vui vẻ.”
Mẹ ngẩng cao đầu, tuy hiểu họ gì.
bà , thắng.
Ngồi xuống xong, bà còn đắc ý liếc một cái.
“Xem tao trị mày !”
Món ăn gọi mang lên, mì của cũng bưng .
Bà lập tức giơ điện thoại lên chụp ảnh lia lịa.
Rồi đăng ngay một bài lên mạng xã hội.
“Con gái cao sang ăn ốc Pháp, còn quê mùa chỉ ăn mì gói.”
Điều khiến cô và dì cả vô cùng hả hê, lập tức lợi dụng cơ hội công kích trong phần bình luận.
Dù giải thích thế nào, họ cũng .
chợt nảy ý, cũng chụp thứ.
Giữ bằng chứng vẫn hơn, sớm muộn gì cũng lúc cần dùng đến.
4
Khi ăn mì, cố tình tạo tiếng nuốt lớn.
Khiến những xung quanh đều khó chịu về phía chúng .
giữ tay bà , cố nén cơn giận: “Mẹ, nhỏ tiếng chút.”
Mẹ “cạch” một tiếng đặt mạnh hộp mì xuống: “Thế thì ăn nữa, để c.h.ế.t đói ở đây cho xong!”
Ánh mắt bà ngừng liếc sang đĩa đồ ăn của .
lẩm bẩm: “Muốn ăn thì ăn , dù con cũng ăn hết.”
Mẹ lập tức cầm d.a.o nĩa, vẻ miễn cưỡng: “Không ăn nhé, chỉ ăn phần thừa của mày để tránh lãng phí.”
thở dài một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-day-em-trai-cach-hut-tien-cua-toi/2.html.]
Thôi , mục đích của chuyến vốn là để bịt miệng bà.
Chỉ cần bà đừng gây thêm rắc rối là .
Chuyến du lịch , ít nhất cũng đủ để thấy hiếu thảo hơn An Nghiệp.
Mẹ ăn no gần hết, chỉ món tráng miệng hỏi: “Sao thấy mày gọi món ?”
kiên nhẫn giải thích: “Đó là quản lý tặng thêm để xin lúc nãy.”
Mẹ vươn cổ dài : “Thế là do kiếm ! Vậy ăn, món là của .”
Bà ăn hết sạch trong vài ba miếng, để cho một chút nào.
chỉ lập tức rời khỏi nhà hàng .
Sau khi thanh toán xong, dậy định .
nắm c.h.ặ.t cổ tay : “Này, đừng vội, chuyện .”
Trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
“Về khách sạn .”
bà buông tay: “Không, luôn ở đây.”
đành xuống .
Mẹ ho khan hai tiếng, tỏ vẻ tự nhiên.
Bà liếc vài , cúi đầu mở lời: “Cái đó… bữa tiết kiệm tiền cho con…”
ngạc nhiên bà: “Con cần tiết kiệm tiền.”
Bà lắc đầu vui: “ tiết kiệm cho con, nên…”
Bà định gì đây?
“Cho nên tiền tiết kiệm , con nên trả cho bằng tiền mặt chứ?”
sững sờ: “Cái gì cơ?”
Mẹ bắt đầu loạn: “Khó hiểu lắm ? Đáng ăn ngon, nhưng ăn, giúp con tiết kiệm hai nghìn tệ, hai nghìn đó con đưa cho !”
Giọng bà the thé, thu hút ít ánh xung quanh.
sợ bà ầm lên gây mất mặt.
Đành nuốt cục tức trong, lấy điện thoại chuyển cho bà hai nghìn tệ.
Chỉ khi nhận tiền, bà mới chịu dậy rời .
“Thế mới đúng chứ, tiền kiếm , đưa cho !”
5
Trên đường về khách sạn, bà giở trò cũ: “ bộ về.”
xua tay: “Đi bộ tám cây , gọi taxi .”
Bà ngẩng cao đầu: “ cùng mày…”
mệt rã rời, cắt ngang: “Được , coi như cùng con, tiền taxi tiết kiệm cho con, về con chuyển cho .”
Trong lòng thầm tính, e rằng chín ngày còn bà sẽ dùng chiêu với .
Vậy thì thà dẫn bà ăn ở mấy quán rẻ tiền cho xong.
Các điểm du lịch cũng sẽ hỏi , bà thì , thì thôi.
Nếu bà , sẽ để bà ở khách sạn, còn tự chơi.
Nghĩ , tâm trạng cũng dễ chịu hơn một chút.
Tắm rửa xong, chiếc giường rộng rãi, mềm mại trong phòng khách sạn, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Khách sạn đặt mỗi ngày ba nghìn tệ.
Mẹ co ro ghế sofa, ánh mắt láo liên .
“ ngủ giường, …”