MẸ DẠY EM TRAI CÁCH HÚT TIỀN CỦA TÔI
1
dẫn sang châu Âu du lịch, còn cẩn thận đặt một nhà hàng sang trọng bậc nhất.
Vậy mà thản nhiên lấy một hộp mì ăn liền, bảo nhân viên phục vụ pha giúp bà.
“Tao ăn cùng mày , nhưng tiêu tiền của mày, phần tiền của tao thì mày đưa cho tao .”
sợ bà ầm ĩ lóc giữa chốn đông thì quá mất mặt, nên chỉ còn cách chuyển cho bà hai nghìn tệ.
Tối hôm đó, lén lút thức dậy gọi điện cho em trai :
“Con mau dẫn bạn gái sang châu Âu , cách để hai đứa cũng tiêu tiền của chị con mà chơi cho !”
giật , lập tức đặt vé máy bay về nước sáng hôm .
Và chỉ vài tiếng , khách sạn đuổi thẳng cổ ngoài, kéo theo cả em trai và em dâu.
1
Sau khi nghiệp đại học, tìm một công việc lương cao, định.
Còn em trai học cao đẳng thì chỉ kiếm việc lắc sữa trong một tiệm nhỏ.
Mẹ bĩu môi đầy khó chịu, với giọng chua chát: “Kiếm nhiều tiền như mà chẳng chịu tiêu một đồng nào cho .
“Ít nhất em mày ngày nào cũng pha cho một ly sữa.”
lúc đó còn chính thức , gì tiền lương trong tay.
hiểu rõ, đang cố tình kiếm chuyện gây khó dễ.
Hồi còn học đại học, thêm để tự lo tiền sinh hoạt, mà bà cứ ba bữa bắt gửi lì xì cho em trai.
“Đó là em ruột của mày, lúc sinh mày dùng hết gen thông minh , nên mày cướp mất trí thông minh của nó.
“Nếu thì nó học kém hơn mày? Cho nên mày giúp nó nhiều hơn.”
Thật cũng thiếu vài trăm tệ đó, để bịt miệng , mười thì sáu bảy đều chuyển tiền.
bây giờ thì khác , nghiệp.
Nếu còn tiếp tục cho tiền, chẳng khác nào trở thành cái máy nuôi em trai, tương lai của sẽ ?
Thấy đáp , bỗng cầm chiếc cốc tay nện mạnh xuống bàn.
Bà chỉ , giọng nghẹn ngào đầy tủi : “Hồi nhỏ nhà nghèo, bao giờ để mày thiệt thòi.
“Cứ vài hôm dẫn mày du lịch! Mày bây giờ xem…”
Chưa để bà hết, lập tức cắt ngang: “Được, con đặt vé ngay, đưa du lịch châu Âu mười ngày!”
Mẹ sững , ngón tay đang chỉ khựng giữa trung.
Bà ngờ đồng ý nhanh đến , khiến những lời định tiếp để đòi tiền trợ cấp cho em trai cũng chặn .
lấy điện thoại , thao tác vài cái là đặt xong vé máy bay và khách sạn.
Số tiền tích góp từ việc thêm và học bổng suốt thời đại học gần hai trăm nghìn tệ.
xem thử, cùng là con cái của bà, bà còn thể mặt ngoài như thế nào nữa!
2
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/me-day-em-trai-cach-hut-tien-cua-toi/1.html.]
Trước khi xuất phát, cố ý đăng một dòng trạng thái:
“Tốt nghiệp đại học , dẫn du lịch châu Âu.”
Ảnh đính kèm là vé máy bay và khách sạn của hai con.
Họ hàng lập tức bình luận khen ngợi.
Cô : “Thấy , học giỏi vẫn là ích, An Tình tìm việc , còn thể đưa chơi.”
Dì cả mỉa mai: “Có tiền mà giúp em trai, chỉ tiêu hoang du lịch, chơi thì ích gì?”
Mợ cũng hùa theo: “ đấy, An Nghiệp ở tiệm sữa lắc đến sưng cả cổ tay, chị mà chẳng xót.”
trả lời cô: “Cảm ơn cô, con sẽ mua quà về cho cô.”
trả lời dì cả: “Dì tiền giúp em gái ruột của dì ? Nói thì giỏi lắm.”
trả lời mợ: “Con trai dì cũng đang lắc sữa ở tiệm bên cạnh đấy, thấy dì xót?”
Mẹ những lời khen ngợi, ngưỡng mộ từ hàng xóm và mấy bà bạn độc mồm độc miệng của bà, nhưng chẳng vui vẻ chút nào.
Bà bĩu môi, mặt dài như mặt ngựa, nhưng chẳng câu nào.
Trạm đầu tiên của chúng là nước Pháp, đặt một nhà hàng vô cùng đắt đỏ.
Chuyên để thưởng thức món ốc nướng nổi tiếng.
Mẹ xuống cầm thực đơn hỏi : “Chỗ sang thật đấy, ăn no một bữa thì hết bao nhiêu tiền?”
nhíu mày, nhanh ch.óng tính nhẩm.
“Khoảng một nghìn tệ một .”
Mẹ nhướn mày: “Cái gì? Cái …”
Bà nuốt nửa câu , suy nghĩ hồi lâu hỏi tiếp.
“Thế nếu ăn cho ngon thì ?”
nghiêng đầu: “Ăn ngon thì ít nhất cũng hai nghìn tệ một .”
Mẹ lập tức biến sắc, đưa tay che miệng: “Trời ơi, đắt thế!”
mỉm , ghé sát : “Tất nhiên , đưa thì cái gì cũng là nhất.”
Để bà khỏi kiếm cớ mà moi tiền nữa.
Hồi nhỏ bà nghèo như , nhưng vẫn dẫn chúng khắp các vùng quê xung quanh.
gặt lúa, bẻ bắp thuê, một ngày kiếm năm tệ, mà bà đem hết mua đồ ăn vặt cho An Nghiệp.
Bao nhiêu năm qua, nỗi khổ trong lòng giống như bánh trôi trong ấm , mà cũng .
chụp thực đơn, đưa bản dịch cho bà.
“Mẹ xem ăn gì thì gọi, chơi thì cứ thoải mái, đừng nghĩ đến chuyện tiết kiệm tiền cho con.”
Mẹ gật đầu, ánh mắt đầy suy tính, chìm im lặng.