Linh Châu 22: Lạc Hoa Động Nữ
5
Hố độc nằm giữa phòng, xung quanh không có rào chắn, chỉ vừa đủ một người đứng, rộng lắm cũng chưa đến nửa mét.
Bốn góc phòng có bốn tấm gỗ, mỗi góc cắm một cây nến trắng.
Ánh nến mờ ảo chiếu lên những con độc trùng, làm lưng chúng ánh lên thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt, đầy độc tố.
Quả không hổ danh là Hắc Lao, nơi này quả thật quá hiểm độc.
Người nào mệt mà ngủ gật, chỉ cần lăn một chút cũng có thể rơi vào hố độc.
Đại tế tư lạnh lùng nhìn chúng tôi:
“Ba ngày sau, dùng họ làm lễ hiến tế Cổ Vương.”
Cửa bị khóa lại. Tôi ngồi trên mép hố, chân đung đưa phía trên miệng hố.
Kiều Mặc Vũ cũng ngồi xuống cạnh tôi, gõ tay lên tường, ánh mắt đầy kinh ngạc:
“Đây là gỗ Hắc Âm phải không? Trời ơi, chỗ này dùng bao nhiêu gỗ Hắc Âm vậy?”
Gỗ Hắc Âm là một loại gỗ rất đặc biệt, chỉ mọc ở các bãi tha ma và khu vực mộ phần.
Vì hấp thụ âm khí của người c.h.ế.t qua năm tháng, phần lõi của nó chuyển dần thành màu đen.
Gỗ Hắc Âm phát triển rất chậm, mười năm mới dài thêm một tấc.
Gỗ càng lâu năm thì màu càng đậm.
Gỗ Hắc Âm tốt nhất luôn là vật liệu lý tưởng để bảo quản cổ trùng.
Cổ trùng được nuôi trong gỗ Hắc Âm không chỉ tăng độc tố mà còn giữ được sức khỏe và sự sống động của chúng.
13.
Đôi mắt của Kiều Mặc Vũ sáng rực lên khi gõ tay lên tường, trông như muốn chặt một mảnh gỗ để nhét vào túi.
“Tỉnh lại đi, lau nước miếng của cô đi.”
“Đại tế tư vừa nói muốn dùng chúng ta để hiến tế Cổ Vương. Cái Cổ Vương đó có phải là thứ cô đang tìm không?”
Tôi nhích người ra xa, sợ nước dãi của cô ấy nhỏ lên người mình.