Linh Châu 22: Lạc Hoa Động Nữ
2
Tôi ngước mắt nhìn Tống Phi Phi đang tập bát đoạn cẩm, trong lòng có chút sốt ruột:
“Sức cô ấy đã cạn kiệt rồi, tôi phải làm cô ấy bất tỉnh.”
“Linh Châu, cô nói xem, có khi nào Tống Phi Phi…”
Giang Hạo Ngôn vừa đi tới định nói gì đó với tôi, tôi đã nhảy lên, chặt mạnh vào gáy Tống Phi Phi.
Cô ấy mềm oặt ngã xuống đường, tôi bế cô ấy đặt lên bãi cỏ mềm, sau đó quay đầu nhìn Giang Hạo Ngôn:
“Có khả năng gì?”
Giang Hạo Ngôn há hốc miệng nhìn tôi, một lúc lâu mới gãi đầu, nhắm mắt nghiến răng nói:
“Có khả năng cô ấy bị ngộ độc nấm!”
“Lúc nãy ăn cơm, đĩa nấm đó là do ba người các cô ăn sạch, hai người các cô thể chất tốt không sao, còn Tống Phi Phi thì cơ thể yếu hơn!”
“Tôi đã tra rồi, nếu nấm đó chưa được xào chín mà ăn vào sẽ bị ngộ độc thật!”
Giang Hạo Ngôn nói một hơi dồn dập, sau đó lúng túng nhìn chúng tôi.
Tôi và Kiều Mặc Vũ nhìn nhau, một lúc sau cả hai đều thấy trong mắt đối phương tràn đầy sát khí.
Tôi bật dậy, đỡ Tống Phi Phi lên vai rồi chạy nhanh xuống núi:
“Kiều Mặc Vũ! Diệt khẩu!”
Kiều Mặc Vũ đứng lên, thở dài nhìn Giang Hạo Ngôn:
“Giang Hạo Ngôn, anh biết quá nhiều rồi.”
“Đừng trách tôi, tôi cũng vì danh dự của Phong Môn và Mao Sơn thôi…”
“Á! Đau quá! Kiều Mặc Vũ, cô thật sự làm thật sao?”
Giang Hạo Ngôn vừa tránh vừa hét thảm thiết, còn Kiều Mặc Vũ thì cầm gậy rượt theo sát không tha:
“Chết tiệt, sao anh không nói sớm hơn?”
Tôi cõng Tống Phi Phi chạy băng băng trên con đường núi gập ghềnh, nghe tiếng đùa giỡn của Kiều Mặc Vũ và Giang Hạo Ngôn phía sau, trong lòng không khỏi muốn khóc.
Hu hu hu, thật là mất mặt quá!
4.
“Phi Phi, cô tỉnh rồi à?”
Tống Phi Phi mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn tấm ga trải giường trắng toát dưới người, có chút bối rối:
“Sao tôi lại ở bệnh viện?”
Kiều Mặc Vũ đẩy Giang Hạo Ngôn sang một bên, nhanh chóng trả lời:
“Cô bị ngộ độc nấm, bác sĩ đã rửa dạ dày và truyền nước cho cô, giờ không sao nữa rồi.”
Tôi đỡ Tống Phi Phi ngồi dậy, đưa cho cô ấy một ly nước ấm:
“Còn chỗ nào không thoải mái không?”
Sự quan tâm của tôi và Kiều Mặc Vũ khiến Tống Phi Phi rất cảm động, cô ấy lắc đầu:
“Tôi ổn, chỉ là cổ và ngón tay hơi đau một chút.”
“Phụt!”
Giang Hạo Ngôn không nhịn được bật cười, nhưng chưa kịp cười thành tiếng thì đã bị Kiều Mặc Vũ túm cổ kéo ra ngoài.
Tôi nghiêm mặt đứng dậy: