Linh Châu 18: Hồng Bạch Túc
8
Tống Phi Phi đổi giọng:
"Nhưng phim truyền hình không bao giờ diễn như vậy. Người xấu thường che giấu rất kỹ, thủ phạm thường là người mà không ai ngờ tới nhất.
Vậy nên, thủ phạm chính là cô!!!"
Cô ấy đứng bật dậy, giơ tay chỉ thẳng vào Dư Doanh Doanh, tạo dáng giống như Conan trong bộ truyện trinh thám.
Dư Doanh Doanh trợn mắt há hốc mồm, rõ ràng bị sốc đến không thốt nên lời.
Tôi thở dài:
"Đừng cãi nhau nữa, cởi đồ đi."
"Cái gì?! Lục Linh Châu, tôi đã nói cô là đồ biến thái!"
Dư Doanh Doanh hét lên, hai tay ôm lấy ngực. Giang Thiên và Trương Lam Nguyệt cũng lập tức khoanh tay, vẻ mặt đầy đề phòng.
"Thợ thêu quỷ là nghề truyền đời. Trên người họ đều có hình xăm hồng bạch túc cực kỳ bí mật.
Hồng túc tượng trưng cho sự sống, bạch túc tượng trưng cho cái chết. Sống c.h.ế.t luân hồi, tuần hoàn không ngừng.
Ai có hình xăm trên người, người đó chính là thủ phạm."
21.
Nghe xong, Dư Doanh Doanh không nói một lời, lập tức cởi váy ngủ. Trương Lam Nguyệt do dự một chút, rồi cũng cởi đồ ngủ ra, chỉ còn lại Giang Thiên.
Thấy mọi người đều nhìn mình, Giang Thiên có chút bối rối:
"Linh Châu, cô không thấy việc này có hơi xúc phạm người khác sao?"
Dư Doanh Doanh gật đầu:
"Tôi cũng thấy vậy. Nhưng chúng tôi đều bị xúc phạm rồi, tại sao cô lại không?"
Tôi xoay cổ tay, nghiêm túc nói:
"Cô muốn tự cởi, hay để tôi giúp?"
"Cô, cô đừng lại đây! Nếu cô tiến thêm bước nào nữa, tôi sẽ nhảy từ đây xuống!"
Giang Thiên lùi từng bước về phía ban công, mặt đầy vẻ kinh hoàng.
"Haha… Xin lỗi, tôi không cố ý cười đâu. Nhưng hai người đối thoại làm tôi thấy quen quá! Linh Châu, cô giống như một tên ác bá ép buộc phụ nữ lương thiện vậy!"
Giang Thiên thấy không còn đường lùi, ánh mắt đột nhiên lạnh đi, cô ta nở nụ cười nham hiểm:
"Lục Linh Châu, tất cả là do cô ép tôi!"
Nói rồi, cô ta nhảy thẳng xuống ban công tầng 3. Tôi và Tống Phi Phi chạy đến lan can, nhưng khi nhìn xuống, chẳng thấy bóng dáng Giang Thiên đâu cả. Cô ta đã biến mất vào màn đêm.
22.
Chương trình có đầy đủ thông tin liên lạc và địa chỉ nhà của tất cả thí sinh. Giang Thiên là con của một gia đình khá giả, nên có không ít người quen biết cô ấy.
Tôi và Tống Phi Phi vội chạy đến biệt thự nhà cô ấy, trời vẫn còn tối đen.
"Tôi không thể tin nổi. Nhìn bề ngoài Giang Thiên thật vô hại, vậy mà cô ta lại là một thợ thêu quỷ!"
Tống Phi Phi lẩm bẩm, rõ ràng đang mất niềm tin vào khả năng nhìn người của mình. Nhưng lỗi này không phải do cô ấy, bởi khuôn mặt của Giang Thiên… không phải của chính cô ta.
Trong các kỹ thuật của bạch túc, quỷ dị nhất chính là "song sinh túc".