Linh Châu 18: Hồng Bạch Túc

10

Thuật thêu hồng bạch vốn là một pháp thuật chính thống. Hồng túc để cầu phúc, cầu tài, bảo vệ bình an. Bạch túc thì để giáng họa, nguyền rủa, phá vận.

Nó chẳng khác gì các loại đạo pháp, có thể cứu người hoặc hại người, tùy thuộc vào cách người ta sử dụng.

Trần Khiết đứng bật dậy, hét lên với mẹ mình trong cơn phẫn nộ:

"Mẹ muốn biết tại sao con học thuật thêu hồng bạch à?! Vì con đã quá sợ cái nghèo!!!”

“Con không muốn mặc quần áo vá víu để bạn bè cười nhạo! Con không muốn mỗi lần trường kêu gọi quyên góp thì phải cúi đầu thật thấp!”

“Con không muốn chỉ biết ngưỡng mộ người khác, con cũng muốn được người khác ngưỡng mộ!!!

“Mẹ luôn bảo con chỉ cần học giỏi là đủ. Nhưng học giỏi thì làm được cái gì? Người học giỏi nhất trong làng mình cũng chỉ có thể làm công việc bình thường, nhận mức lương tầm thường, cả đời phải đau đầu vì tiền trả nợ nhà!”

“Học giỏi có thể mua được hàng hiệu, ở biệt thự, lái xe sang sao?!”

“Có những thứ, nếu không có ngay từ khi sinh ra, thì cả đời này cũng không bao giờ có được!"

 

27.

"Chát!"

Mẹ của Trần Khiết tát cô một cái thật mạnh, khiến cả người cô ta lảo đảo.

Trần Khiết cười lạnh, trên mặt hiện rõ vẻ bất cần:

"Hình xăm bạch túc đã bị phá, chắc chắn tôi sẽ bị phản phệ. Tôi cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Muốn giết, muốn chém, tùy các người!"

Nghe vậy, mẹ của Trần Khiết hoảng hốt. Bà quỳ xuống trước mặt tôi, vừa khóc vừa dập đầu:

"Đại sư, cầu xin cô hãy cứu con gái tôi! Nó còn trẻ như vậy, chỉ là nhất thời hồ đồ thôi mà!"

Giang Thiên may mắn hơn nhờ một sự tình cờ. 

Người bảo mẫu chăm sóc cô vô tình làm đổ nước sôi vào người cô, khiến hình xăm bị hỏng. Sợ bị trách mắng, người bảo mẫu giấu nhẹm mọi chuyện không nói.

Khi hình xăm bị phá hủy, Giang Thiên nhận thấy mỗi ngày mình có thể cử động được vài giây, dù chỉ là trong thời gian rất ngắn.

Người bảo mẫu này vốn có thói quen lướt điện thoại, thích xem livestream của tôi. Vì vậy, khi bà ta ngủ, Giang Thiên đã dùng điện thoại của bà để gửi tin nhắn cầu cứu cho tôi.

Khi tôi tìm được Giang Thiên, Trần Khiết đang giả danh cô ấy để tham gia chương trình tuyển chọn này.

Cuộc sống giàu có thông thường đã không còn làm cô ta thỏa mãn. Cô ta muốn trở thành ngôi sao, muốn được mọi người chú ý.

Khi thấy tôi đến, Trần Khiết lập tức nghĩ ra kế hoạch lợi dụng tôi để loại bỏ các thí sinh khác, sau đó đổ toàn bộ tội lỗi lên đầu tôi.

Nhưng cô ta không ngờ rằng, tôi lại thông minh, tài giỏi và nhạy bén đến mức kế hoạch của cô ta thất bại hoàn toàn.

"Con gái của các người không phải là nhất thời hồ đồ, mà là đã tính toán từ lâu!"

Tống Phi Phi nhìn Trần Khiết với ánh mắt khinh bỉ:

"Không có ngay từ khi sinh ra thì thôi vậy. Thế giới này luôn có người đẹp hơn cô, giàu hơn cô, trẻ hơn cô.”

“Nghèo thì muốn giàu, giàu rồi lại muốn giàu hơn nữa, giàu đến mức cực đỉnh rồi thì lại muốn sống mãi. Lòng tham là không có đáy.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận