Giọng cung kính của Băng Lam truyền trong tai, Lạc Mộng Khê theo bản năng hỏi:“Ở nhiều Di thái thái như ?”
Hỏi xong, Lạc Mộng Khê đột nhiên nhớ tới: Mỗi vị gia chủ ở Lạc gia chỉ thể ba vị phu nhân trong phủ, nhưng ở bên ngoài thể thú thất, chính là tên thất sẽ gia phả Lạc gia, t.ử nữ các nàng sở sinh thể mang họ Lạc, nhưng cũng tên gia phả!
Ba vị thê tỏng phủ xưng Đại phu nhân, Nhị phu nhân, Tam phu nhân, ngoài phủ thể xưng phu nhân, mà là xưng là Di thái thái, vô hình chung, các nàng hàng thấp nhất: Không thể tưởng Lạc Thừa tướng ở ngời phủ cưới nhiều Di thái thái như ……
“Nhóm Di thái thái đến Lạc phủ nên bái phỏng Thừa tướng, Đại phu nhân, Tam phu nhân ? Làm đến Khê viên bái phỏng một hậu bối như ?” Đối với điểm , Lạc Mộng Khê trong lòng sinh khó hiểu.
Băng Lam thở dài giọng điệu bất đắc dĩ:“Các nàng đến đúng lúc, Thừa tướng cùng Đại phu nhân sáng sớm qua nhà đẻ Đại phu nhân, chỉ sợ khi trời tối mới trở về, Tam phu nhân cùng Tứ tiểu thư đang mua trang sức, buổi trưa chắc cũng về, ba vị bọn họ ở nhà, cho nên, nhóm Di thái thái chỉ thể đến bái phỏng tiểu thư!”
“Tiểu thư, nếu thấy các nàng, nô tỳ các nàng trở về!” Nói xong, Băng Lam xoay .
“Đợi chút!” Lạc Mộng Khê mâu quang chợt lóe, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng hiện lên một tia ý trêu tức:“Bảo các nàng đến Lương đình chờ, rửa mặt chải đầu xong sẽ gặp các nàng!”
Năm vị Di thái thái đến phủ bái phỏng, ngày bình thường thì đến phủ, hôm nay trùng hợp Thừa tướng, Đại phu nhân, Tam phu nhân đều ở đây, thiên hạ mà chuyện khéo như thế , đây rõ ràng là sớm dự tính , mục đích là đẻ nhóm Di thái thái và Lạc Mộng Khê gặp mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lac-vuong-phi/chuong-40.html.]
Đã hao tổn tâm cơ bày bàn cờ , Lạc Mộng Khê nàng gặp chẳng là với một phen khổ tâm như , dù nàng cũng nhàn rỗi việc gì , sẽ gặp nhóm Di thái thái, xem mục đích thực sự các nàng đến phủ là gì, chừng đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ thể bắt bố trí ván cờ !
Lạc Mộng Khê chầm chậm rửa mặt chải đầu, khi dùng bữa mới chậm rãi đến Lương đình, xa, trông thấy trong Lương đình đầy các nữ t.ử quần áo chỉnh tề, lịch sự, tao nhã, mặt đối mặt chung một chỗ tán gẫu khí thế ngất trời, t.ử nữ các nàng cũng mười ba, mười bốn tuổi, ở bên cạnh, nhàm chán quan sát nơi, nhóm Di thái thái đều chăm sóc , bỗng nhiên qua, dường như chỉ hai mươi mấy tuổi……
“Mau , mau , Đại tiểu thư đến đây!” Trong nhóm Di thái thái , là ai hô một câu, đám náo nhiệt nhất thời im lặng, hơn mười ánh mắt đều chằm chằm về phía Lạc Mộng Khê đang chậm rãi đến Lương đình……
Lúc Lạc Mộng Khê mặc áo choàng màu xanh, quần áo cùng màu với mạng che mặt, mái tóc đen mượt dùng một cây trâm bạch ngọc nhẹ nhàng b.úi lên, khí chất tươi mát tự nhiên, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng song nước lưu chuyển.
Gió nhẹ khe khẽ thôỉ, mạng che mặt màu xanh của Lạc Mộng Khê lay động, mạng che mặt để lộ đường cong khuôn mặt duyên dáng cho miên man suy nghĩ……
Trong lúc nhất thời, bộ ánh mắt hâm mộ, đố kị, phẫn hận, khinh bỉ, khinh thường đều tập trung Lạc Mộng Khê, Lạc Mộng Khê tiếng động hừ lạnh một tiếng, trong lòng càng thêm khẳng định: Mục đích của nhóm Di thái thái đến đây tuyệt đối đơn giản chỉ là bái phỏng như ……
Lúc đủ loại ánh mắt của đang chăm chú, Lạc Mộng Khê chậm rãi Lương đình, tao nhã ở bên bàn trong đình thạch, khí chất tươi mát, vẻ mặt cao ngạo, đều cho nhóm Di thái thái âm thầm tức giận: Người quái dị, ngươi cao ngạo cái gì……
“Không các vị Di nương đến phủ Thừa tướng là chuyện gì?” Lạc Mộng Khê ngẩng đầu nhóm Di thái thái, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng lóe lên nồng đậm trêu tức.
Nhóm Di thái thái chỉ là một đám nữ nhân cổ đại bảo thủ mà thôi, Lạc Mộng Khê nàng thật đúng là để ở trong lòng, nhưng mà, các ngươi khơi mào sự tình, Lạc Mộng Khê nàng liền bồi các nàng, hy vọng những nữ nhân thể chịu nổi một kích!