Chẳng qua, quen với phận thấp kém của Lạc Mộng Khê ở Lạc phủ, nếu nàng trong thời gian ngắn mà đổi cục diện, nhất định sử dụng chiêu hiểm, kiếm một đường.
Lạc T.ử Quận trúng độc, cả Lạc phủ đều vây quanh , tất nhiên còn rảnh rỗi mà tìm Lạc Mộng Khê gây phiền toái, cho nên Lạc Mộng Khê thể sống yên lặng vài ngày.
mà, vài ngày , Lạc Mộng Khê cũng thực sự nhàn rỗi, tập trung suy nghĩ, vạch kế hoạch, nếu kế hoạch thể thuận lợi thành, thì thời gian nàng điều tra rõ chân tướng và báo thù cho Lạc Đại tiểu thư càng ngắn.
Trong thư phòng Lạc vương phủ, bạch y Nam Cung Quyết bên cửa sổ sách, bên phía tay trái đặt một tách , nóng lượn lờ chuyển động, khiến cả thư phòng tràn ngập hương .
Bên ngoài cửa sổ thư phòng là một mảnh ao nhỏ, giờ ngọ ánh sáng rọi xuống từng đợt nước lăn tăn mặt hồ, phản chiếu ánh kim quang, ánh mắt Nam Cung Quyết như tiên nhân mỹ, xuất trần, cũng che dấu thở vương giả, mâu quang trong suốt lạnh lùng sắc bén.
“Nam Cung Quyết, hôm nay là ngày thứ ba, của ngươi tìm nữ t.ử ?” Giọng quen thuộc vang lên, cửa thư phòng đẩy , bóng dáng màu lam Bắc Đường Diệp đẩy cửa tiến .
Trong phòng tràn ngập hương , Bắc Đường Diệp hít sâu mấy , ánh mắt sáng lên, nhanh hướng phía bàn Nam Cung Quyết đang , giọng bất mãn thầm: “Nam Cung Quyết, ngươi thật là suy nghĩ, thứ cùng bằng hữu chia sẻ, một độc chiếm!”
Bắc Đường Diệp đối diện Nam Cung Quyết chút khách khí nâng ấm rót cho một chén: “Nam Cung Quyết, ngươi còn trả lời , điều tra tin tức gì về nữ nhân ?”
Nam Cung Quyết thoạt ôn thuận, nhưng ánh mắt sắc bén lạnh như băng vẫn cuốn sách, lạnh giọng trả lời: “Người của bổn vương đều thực lực, khác , chẳng lẽ ngươi còn rõ , chỉ cần đến thời gian bổn vương quy định, bất luận chuyện khó khăn như thế nào, bọn họ đều thể thuận lợi thành.”
Bắc Đường Diệp uống liền vài chén , Nam Cung Quyết thản nhiên uống hết còn , liếc Bắc Đường Diệp một cái: “Bắc Đường Diệp, ở Kì Thiên quốc ngay cả cũng ?”
Bắc Đường Diệp buông chén trong tay xuống, giống như hương còn vương vấn: “Kì Thiên quốc, nhiều vô kể, nhưng loại thì hiếm thấy, mỗi năm chỉ vài cân, tiền cũng thể mua, trong hoàng cung Kì Thiên quốc thật nữa cân, nhưng đó là phụ hoàng dùng để chiêu đãi khách quý………”
Nam Cung Quyết một nữa di chuyển ánh mắt tới quyển sách: “Nếu ngươi thích, khi ngươi về Kì Thiên quốc, bổn vương tặng ngươi vài cân……….”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lac-vuong-phi/chuong-17.html.]
“Phốc!” Nam Cung Quyết còn dứt lời, trong miệng Bắc Đường Diệpg liền phun : “Khụ khụ khụ…….Ngươi đưa ……..Vài cân thiệt giả? Ngươi lẽ nhiều như ư?”
Đối với sự ngạc nhiên của Bắc Đường Diệp, Nam Cung Quyết như thấy, Nam Cung Quyết thoạt vẻ ôn nhu, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn cứ chằm cuốn sách, Bắc Đường Diệp đang gì đó, đột nhiên một gã ám vệ xuất hiện ở giữa thư phòng: “Khởi bẩm vương gia, về thế và những gì liên quan đến nữ t.ử thuộc hạ điều tra rõ!”
Buổi chiều mặt trời ngã về tây, Nam Cung Quyết cửa sổ, về phía xa bên ngoài cửa sổ, trời chiều dường như trở nên sáng ch.ói hơn, xung quanh bao bọc bởi một tầng màu vàng, xa xa , Nam Cung Quyết tuấn mỹ tựa tiên nhân.
Nghĩ đến tất cả những gì mà ám vệ báo cáo lúc nãy, Nam Cung Quyết nhíu mày, thở vương giả vây quanh , trong suốt sâu xa càng càng sâu.
Hắn từng tưởng tượng nhiều về phận Lạc Mộng Khê, như thế nào cũng nghĩ tới, nàng chính là mà cả kinh thành t.ửu lâu đang bàn tán Thừa tướng phủ trưởng nữ Lạc Mộng Khê.
Dân chúng nàng ích kỷ, tham lam, tâm địa ác độc, mơ Cảnh vương phi, rải lời đồn nàng hãm hại chính ………
Lạc Mộng Khê là như thế nào đến tột cùng Nam Cung Quyết cũng rõ, nhưng chuyện Cảnh vương gia dùng Lạc Mộng Khê để giải độc là sự thật, Nam Cung Quyết từng gặp qua Lạc T.ử Hàm, nhưng thấy qua Lạc Mộng Khê: nàng là một nữ t.ử cao ngạo sẽ thể dối, nàng mang mạn che mặt, để che khuất dung nhan cực độc cho trở nên xí…………
Lạc Mộng Khê tuy là trưởng nữ, nhưng ở phủ Thừa tường cũng thể là vô hình, nếu tín vật của Cảnh vương gia, kinh thành căn bản sự tồn tại của Lạc Mộng Khê.
Bất quá, Lạc Mộng Khê cùng Nam Cung Quyết giao thủ, thể thấy Lạc Mộng Khê cùng lời đồn đãi giống ……………
“Khởi bẩm Vương gia, phủ Thừa tướng phái đưa tới mời, thỉnh Vương gia đến phủ một chuyến!” Quản gia ở cửa thư phòng , cung kính bẩm báo, trong lòng âm thầm thở dài:
Vương gia trở về nhiều lắm là ba ngày, nhưng thu nhiều mời của các viên quan triều đình, đều mời đến phủ một chuyến.
Lần Vương gia về kinh chỉ vì một sự kiện, trừ việc đó , lòng nào mà để ý tới chuyện khác, việc mời, đều là giao cho xử lý, xem Thừa tướng phủ gửi mời, chắc kết cục cũng giống như những ……………