Nghe Lạc Mộng Khê xoay về phía bóng dáng màu hồng, đầu gài nhiều trâm cài tóc chính là Lạc Thải Vân, khóe miệng cong lên một tia châm biếm: “Lạc Thải Vân ngươi Lạc T.ử Quận là do hạ độc, chứng cứ ? Không chứng cứ thì đừng ngậm m.á.u phun !”
Trước mặt, Lạc Mộng Khê chỉ dùng một cây trâm ngọc dơn giản cài tóc, tươi mát tự nhiên, tóc mượt như tơ bay bay trong gió.
Chiếc mạng che mặt trong suốt che nữa khuôn mặt nhỏ nhắn, chỉ chừa một đôi mắt xinh như nước hồ chút gợn sóng, những đường nét duyên dáng ẩn ẩn hiện hiện mạng che mặt, cho suy nghĩ miên man, vạt áo nàng nhẹ nhàng lay động theo gió, dáng tinh tế yểu điệu khiến mà bỏ sót bất cứ thứ gì.
Từng phiến lá cây rơi xuống Lạc Mộng Khê, xa xa , Lạc Mộng Khê phiêu dật xuất trần, huyền ảo xinh tựa tiên nữ trong tranh, ngay cả Lạc Thải Vân cũng đến ngây . (GL: Ước gì mềnh như tỷ :”>)
Sau khi lấy tinh thần, Lạc Thải Vân giận dữ: “Lạc Mộng Khê, ngươi đừng bộ. Ngày đó, Tam ca ở chỗ ngươi uống t.h.u.ố.c, khi trờ về liền trúng độc, sự việc rõ ràng là do ngươi hạ độc!”
Lạc Mộng Khê chút hoang mang, giọng điệu bình tĩnh: “Lúc , giữa phế viện, ngoại trừ còn đám Vương quản gia, vì ngươi cứ khẳng định là do hạ độc mà những khác?”
“Vương quản gia là của Tam ca, nha là tâm phúc của Tam ca, các nàng sẽ hại Tam ca!” Lạc Thải Vân ngẩng đầu về phía Lạc Mộng Khê, khóe mắt nồng đậm ý châm biếm: “Đại tỷ, quan hệ của ngươi với Tam ca cũng thật nhạt nhẽo a!”
Vốn tưởng rằng Lạc Mộng Khê sẽ kích động mà tìm cách che dấu, ngờ, sắc mặt của nàng vẫn bình tĩnh như , ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng còn một tia khinh thường: “Lạc Thải Vân, nếu về hiềm nghi với Lạc T.ử Quận, hiềm nghi của ngươi so với còn lớn hơn!”
“Ngày đó, khi Lạc T.ử Quận ở trong uống t.h.u.ố.c, từ khi t.h.u.ố.c đem đến, từng qua tay , hơn nữa, mắt bao nhiêu còn uống một ngụm. Sau đó , khi uống t.h.u.ố.c, ngươi qua tìm , lúc , cho tất cả nha lui xuống……”
Lạc Mộng Khê lạnh lùng sắc mặt kích động của Lạc Thải Vân liếc mắt một cái: “Ngươi cùng Lạc T.ử Quận quan hệ cho tới nay cũng thật nhạt nhẽo, vì ngày đó ngươi khác thường, chẳng những tự chủ động đến tìm mà còn chuyện một cùng …….”
“Lạc Mộng Khê, ngươi cần ngậm m.á.u phun , vu oan cho , ngày đó cùng Tam ca một chuyện, nhưng đối với Tam ca tuyệt đối hạ độc!” Lạc Thải Vân sốt ruột giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lac-vuong-phi/chuong-20.html.]
Khóe miệng Lạc Mộng Khê cong lên một nụ châm chọc, đáy mắt lạnh như băng: “Lạc Thải Vân, cũng ngươi hạ độc, ngươi cần đ.á.n.h khai !”
“Ngươi………” Ngón tay Lạc Thải Vân chỉ Lạc Mộng Khê, tức giận lời! “Tất cả đều câm mồm, các ngươi đều là tiểu thư của phủ, ầm ĩ đến như còn thể thống gì!” Giọng nghiêm khắc tức giận truyền tai, sắc mặt Lạc Mộng Khê vẫn bình tĩnh, phản ứng gì, nhưng trong lòng Lạc Thải Vân sợ hãi, đột nhiên ghé mắt về phía thanh âm truyền đến.
Không thể phủ nhận là, bất luận ở nơi nào, Nam Cung Quyết đều sáng ch.ói, Lạc Mộng Khê cùng Lạc Thải Vân đều nháy mắt Đầu tiên thấy là sắc mặt âm trầm tức giận của Lạc tướng quân, mà là sự tao nhã, tuấn vô song của Nam Cung Quyết, mặc dù chỉ tại chỗ một lời, nhưng xung quanh vẫn tràn đầy thở vương giả, khó thể bỏ qua.
Lạc Mộng Khê ghé mắt về phía Nam Cung Quyết, đúng lúc Nam Cung Quyết cũng đang ngẩng đầu về phía nàng, bốn mắt chạm , đáy mắt Nam Cung Quyết hiện lên một tia sắc bén cùng hàn quang, nhưng lập tức biến mất………
Lạc Mộng Khê trầm hạ mi mắt: chỉ cần thời gian ba ngày mà ngươi điều tra rõ những gì liên quan đến , Nam Cung Quyết ngươi thật sự là nhân vật lợi hại……….
Lúc , trong lòng Lạc Thải Vân vạn phần lo lắng, nàng ở ngoài cửa Lạc Thừa tướng thét lớn gặp Lạc Mộng Khê, tưởng Lạc Mộng Khê sai chuyện gì, liền tới đây , chất vấn hỏi tội Lạc Mộng Khê về chuyện Lạc T.ử Quận, chủ ý cho Nam Cung Quyết chú ý.
Lạc Thải Vân như thế nào cũng nghĩ tới, Lạc Mộng Khê đột nhiên vòng vo một hồi cho hỏi tội thành, còn Lạc Mộng Khê chế ngự, khiến cho Nam Cung Quyết chú ý tới nàng. mặt khác: Hiện tại, chắc chắn Lạc vương gia cho rằng là một nữ t.ử điêu ngoa cố tình gây sự, bây giờ đây……….
“Ngươi……..sống ở đây?” Nhìn phòng ốc tồi tàn, ngoài viện đầy cỏ hoang, Lạc thừa tướng khỏi kinh ngạc.
“Ta ở đây gần mười sáu năm!” Lạc Mộng Khê ngẩng đầu Lạc Thừa tướng, ánh mắt bình tĩnh.
Ánh mắt Lạc thừa tướng mất tự nhiên: “Vương quản gia, sai sửa sang Tây viện nơi ở cho Đại tiểu thư……”
“Không cần, ở quen , nghĩ tới sẽ dọn nơi khác!” Lạc Mộng Khê giọng điệu bình tĩnh: “Lạc thừa tướng, trong phủ nuôi những nhàn rỗi, nên hi vọng ngươi thể cho nghỉ ngơi, khi thể hơn sẽ việc………”