Kết hợp với lời của cha, cuối cùng cũng nhận hiện thực, cúi đầu : “Xin , em phiền .”
Trác Chí Thư sững .
Qua một lúc lâu, mới dịu giọng:
“Không , để là .”
6
Thực , nhiệt độ của bát canh quá nóng.
Vùng da bỏng mu bàn tay chỉ đỏ, hề nổi bọng nước.
Trác Chí Thư vẫn xin nghỉ nửa ngày để ở bên .
Gần đây công ty nhiều việc, dùng laptop xử lý công việc ngay cạnh đảo bếp.
Tâm trạng chút phức tạp.
Cuộn ghế sofa, lúc thì thất thần, lúc điện thoại.
Thỉnh thoảng lén một cái.
Chiếc điện thoại đặt ở góc bàn khẽ vang lên hai tiếng.
dậy, định lấy.
Trác Chí Thư bất ngờ từ quầy bếp lao tới, nhanh hơn một bước cầm lấy điện thoại.
Sau đó mới như chợt nhận hành động của chút quá đà, khẽ gượng: “Dạo công ty nhiều dự án lớn, chú ý hơn một chút.”
gật đầu, khẽ “ừ” một tiếng.
Nói thì , nhưng khi theo quầy bếp, vẫn hề mở khóa điện thoại.
“Vết thương của em còn đau nữa ? Hôm nay dậy sớm như , là ngủ một lát , lát nữa nấu xong sẽ gọi em dậy.”
Trác Chí Thư đầu , đầu ngón tay đặt màn hình điện thoại trắng bệch vì siết c.h.ặ.t.
Anh nhất định đang giấu giếm điều gì đó.
lắc đầu: “Không đau, cũng mệt, em với một lúc. Anh xem tin nhắn ? Không quan trọng ?”
Trong mắt Trác Chí Thư thoáng qua một tia chột .
Sau vài giây im lặng, đẩy điện thoại và máy tính xa.
Trác Chí Thư bỗng bế đặt lên quầy bếp, chống tay hai bên, ngẩng đầu khàn giọng : “Vậy là… chúng chút việc khác?”
Đôi môi mềm mại áp lên môi , thở mạnh mẽ mà dây dưa dứt.
“Không xem tin nhắn nữa ?”
“Không gì quan trọng bằng em.”
Nói xong, Trác Chí Thư hôn nữa.
Khi bàn tay lạnh của chạm da đùi , bỗng giật tỉnh táo .
Trong chiếc điện thoại đó rốt cuộc gì, khiến dùng cách để che giấu?
Tim bất giác đập dồn dập.
nắm lấy cổ tay , khẽ : “Thôi bỏ , em mệt .”
7
Ngày hôm , đến cửa hàng mua chiếc điện thoại đời mới nhất, định tự mang đến công ty cho Trác Chí Thư.
Anh vẫn đang họp.
phiền, nên ghé nhà vệ sinh công cộng .
Bên ngoài buồng vệ sinh, hai nữ nhân viên đang trò chuyện.
“Lạ thật, đây mỗi cô đến, Trác tổng chẳng đều sắp xếp thời gian họp ? Hôm nay đợi.”
“Họ kết hôn gần bốn năm nhỉ? Biết Trác tổng bắt đầu chán cô .”
“Không chứ?”
“Sao ? Cô lúc nào cũng sai bảo Trác tổng như , lâu dần đàn ông nào chịu nổi. còn trợ lý , gần đây Trác tổng thường xuyên gọi điện cho một phụ nữ.”
“Thật giả …”
Cảm giác bất an trong càng lúc càng mãnh liệt.
Đợi đến khi tiếng họ dần xa, mở cửa bước , đầu óc mơ hồ rời khỏi nhà vệ sinh.
Trác Chí Thư kết thúc cuộc họp, ngang qua gọi :
“Vợ , em đến báo cho một tiếng?”
Hai bóng cách đó xa khựng , vội vàng chạy về phòng việc.
“Tiện đường, em mang điện thoại đến cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-toi-dung-lam-loan-nguoi-chong-lien-hon-cua-toi-lai-la-nguoi-lam-loan/3.html.]
đưa túi giấy trong tay cho .
Trác Chí Thư nhận lấy, ánh mắt sáng lên: “Em mua cho ? Cảm ơn vợ, vất vả .”
Anh nắm tay về phòng việc, cầm điện thoại mới chụp ảnh liên tục.
Chắc đang khoe khắp các nhóm.
mà lòng yên.
Cửa gõ hai tiếng.
Trợ lý ôm một thùng giấy của thương hiệu L bước , : “Trác tổng, hàng chuyển phát nội thành của ngài.”
Nụ mặt Trác Chí Thư lập tức cứng , lúng túng :
“Cái đó… của , chắc gửi nhầm.”
“Vậy cần trả ạ?”
“Cậu cứ để phòng lưu trữ , rảnh sẽ hỏi .”
“Vâng.”
Sau khi trợ lý rời , Trác Chí Thư lập tức giải thích:
“Chắc là mua, gửi nhầm địa chỉ, lát nữa hỏi bà.”
lúc , điện thoại reo lên.
Sắc mặt Trác Chí Thư càng khó coi hơn.
Anh cúp máy, kịp gì thì chuông vang lên.
Có lẽ sợ quá lộ liễu, đành miễn cưỡng .
“Cuộc gọi quan trọng, đợi một chút, vợ.”
Trác Chí Thư vội vàng bên cửa sổ.
Suốt cuộc gọi, chỉ qua loa “ừ”, “” vài tiếng.
ngay lúc bắt máy, mơ hồ thấy giọng nữ ở đầu dây bên .
Nhớ cuộc trò chuyện trong nhà vệ sinh, thử dò hỏi: “Là việc gì ?”
“Ờ… một đối tác.
“Nói là tối nay một buổi xã giao, bắt buộc tham gia. Lâm Tiêu cũng , thể gọi điện chứng minh. Sẽ về muộn .
“ nếu em , thể từ chối.”
Trác Chí Thư thật sự giỏi dối, ngay cả lời của mâu thuẫn cũng nhận .
cũng thông minh, nên đối mặt với tình huống như thế nào.
Cha , một vợ đạt chuẩn nên giả vờ ngốc nghếch, đó là chìa khóa để duy trì hôn nhân.
Vì : “Anh .”
8
Trác Chí Thư quả thật về quá muộn, chỉ là một bộ quần áo khác.
“Lâm Tiêu uống say nôn lên , nên đồ của , bộ cũ vứt luôn , ghê lắm.
“Anh tắm nhé, vợ.”
Nói xong, Trác Chí Thư liền trốn phòng tắm.
Khi bước , mặc đồ ngủ.
, đang giấu điều gì đó.
Mỗi tắm xong, đều quấn khăn tắm trong nhà một lúc mới đồ ngủ, vì ghét cảm giác ẩm nóng.
Câu trả lời, đang ở lớp đồ ngủ .
xoay , lên eo , bắt đầu cởi cúc áo ngủ.
Người bình thường lúc nào cũng kéo lòng, giờ nắm lấy cổ tay , lấp lửng:
“Đừng… hôm nay uống nhiều, mệt.”
“Để em.”
cúi xuống, khẽ thì thầm bên tai .
Tai Trác Chí Thư lập tức đỏ bừng, bàn tay gỡ dừng giữa trung, nhúc nhích.
Cho đến khi chiếc cúc thứ hai tháo .
Anh mới đột ngột tỉnh , kéo chăn bên cạnh quấn lấy , bế đặt xuống giường.
“Thật sự mệt quá, vợ.”
Trác Chí Thư hôn nhẹ lên môi , “Đợi xong việc đợt , ? Anh nhất định sẽ xin đàng hoàng.”
câu trả lời, bình tĩnh : “Được.”