Anh trả điện thoại cho .
Trong khung chat, đoạn văn dài ban đầu xóa , đó là ba chữ ngắn gọn:
【Đến đón em.】
Trác Chí Thư nhẹ nhàng nắm tay , nhấn nút gửi.
Tim đập loạn nhịp.
Người khơi mào bình thản bế lên, nhẹ giọng : “Về nhà.”
Anh rõ vốn là như thế nào.
Lúc đó, chính là trở nên tùy hứng.
3
“Mấy giờ ? Điện thoại hết pin , ai sạc cho mượn chút.”
Giọng của Trác Chí Thư kéo trở về thực tại.
Sau một thoáng im lặng, bỗng kêu lên:
“C.h.ế.t , vợ nhắn tin mà thấy. gọi cho cô .”
Vừa dứt lời, điện thoại bắt đầu rung.
chọn từ chối cuộc gọi.
Tin nhắn của Trác Chí Thư lập tức gửi tới:
【Vợ ơi, xin , điện thoại mới sạc xong.】
【Sao em cúp máy của ? Em yêu nữa ?】
【Hình ch.ó con .jpg】
【Anh mua bánh nhỏ cho em ngay đây, em trả lời ?】
Đầu óc hỗn loạn.
Chỉ thể trả lời qua loa: 【Không mua cũng . Em đang chuẩn ngủ, lười điện thoại, cứ chơi .】
Trong phòng riêng lập tức vang lên tiếng lộn xộn và những tiếng than vãn.
“Ăn với mấy đúng là hại mà! Vợ giận , đến bánh nhỏ cũng cho mua nữa.
“Không nữa, về nhà ngay đây, hẹn .”
vội vàng trốn nhà vệ sinh gần đó.
Đợi Trác Chí Thư lao xuống lầu, mới rời khỏi nhà hàng.
Không ngờ, về đến nhà .
Chui chăn lâu, Trác Chí Thư chạy phòng ngủ.
Anh tiến ôm như thường lệ:
“Vợ , em ngủ mà. Bánh nhỏ mang về , đừng giận nữa ?
“Anh thật sự cố ý điện thoại của em. Cái điện thoại dùng mấy năm , tụt pin nhanh lắm, để ý nên nó tắt nguồn.”
Hoàn tách biệt với con trong phòng riêng ban nãy.
Trong lúc thất thần, theo thói quen nũng.
“Anh thiếu tiền đến mức đó ? Nhờ trợ lý mua cái điện thoại mới khó lắm ?”
“ cái là em mua cho , em mua cái mới thì đổi. Sau ngoài sẽ mang thêm vài cục sạc dự phòng.”
cạn lời: “Vậy ?”
Trác Chí Thư đáng thương : “Anh tưởng em sẽ tự phát hiện.”
nhất thời gì.
Năm thứ hai kết hôn, còn là vợ mẫu mực chăm lo tỉ mỉ cuộc sống của nữa.
Bây giờ thỉnh thoảng tặng một cây b.út mua kèm túi xách, cũng vui đến mức ký hợp đồng cũng cài trong túi áo, gặp ai cũng khoe.
——Đây là vợ mua cho .
tự thấy , thuận miệng đáp:
“Biết , em sẽ mua cho .”
“Anh vợ là nhất mà! Lại đây ăn bánh nhỏ nào, vợ.”
Trác Chí Thư mở hộp bánh, xúc một miếng kem đưa đến bên miệng .
Nhìn ánh mắt dịu dàng của , rơi suy nghĩ.
Con thật sự thể diễn xuất giỏi đến ?
4
Vào ngày giỗ của .
Trác Chí Thư cùng đến nghĩa trang, đó về nhà ăn cơm.
Thực trong ký ức của , luôn mong trở thành một tự do, chân thật.
Chỉ tiếc là bà mất sớm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-toi-dung-lam-loan-nguoi-chong-lien-hon-cua-toi-lai-la-nguoi-lam-loan/2.html.]
Không gian hoạt động của bó hẹp trong phòng vẽ và phòng đàn.
Sau mới hiểu, hóa cha chỉ yêu sự nghiệp hơn.
Suy nghĩ của quan trọng, điều quan trọng là giá trị mang cho công ty.
Vì ông hài lòng khi leo lên cành cao của nhà họ Trác.
Mỗi gặp Trác Chí Thư đều niềm nở tươi .
“Chi Chi , giúp con nấu vài món mà Chí Thư thích .”
“Vâng.”
định dậy thì Trác Chí Thư ngăn .
“Để con cho, hôm nay Chi Chi dậy sớm , để cô nghỉ ngơi.”
“Không , thể để con . Con bận việc công ty như , càng nghỉ ngơi.”
Cha gượng, liếc một cái sắc lạnh, “Chi Chi.”
Trác Chí Thư siết nhẹ tay , dậy: “Không , con hiểu khẩu vị của hơn.”
Sau khi bếp, sắc mặt cha lập tức lạnh .
“Thẩm Chi, thấy con đúng là đắc ý đến mức quên cả trời đất . Trước đây bắt nó gắp thức ăn, múc cơm cho con thì thôi, bây giờ còn để nó nấu cơm cho con?”
“Là tự .”
với vẻ mặt biểu cảm.
Cha lạnh, giọng trầm xuống:
“ cho con , đàn ông nào thích con như bây giờ.
“Lúc Trác Chí Thư để mắt đến con là vì dạy dỗ con như . Nếu con cứ tiếp tục như thế , sớm muộn gì cũng đá. Với tính cách của con, con nghĩ ly hôn còn leo lên cành cao nào nữa ?
“ cho con , nếu chuyện ly hôn của con ảnh hưởng đến công ty, thì con đừng mong bước chân nhà thêm nào nữa.”
Mọi nghi hoặc của cả đêm nay, khoảnh khắc sáng tỏ.
Vậy nên, điều Trác Chí Thư từ đầu đến cuối, vẫn luôn là của — phụ nữ đảm đang, dịu dàng.
Anh chỉ thông qua cách nâng lên tận trời cao ném xuống thật mạnh, để ngoan ngoãn ở bên .
Làm một con mèo cưng hiền lành vô hại suốt cả đời.
Dù thì với của hiện tại, tùy hứng, đanh đá như , thêm cha tái hôn.
Ly hôn , còn thể ?
5
Bữa cơm dọn xong, phần lớn đều là món thích.
ăn mà như nhai sáp.
Trác Chí Thư tự nhiên múc canh, đưa cho .
Trong ánh mắt lạnh lẽo của cha, đẩy bát canh , nhẹ: “Anh uống , em tự .”
Trong khóe mắt, thấy Trác Chí Thư khẽ nhíu mày.
Tim run lên, bát canh vô tình đổ lên mu bàn tay.
Vừa “a—” một tiếng, Trác Chí Thư lấy bát đũa khỏi tay , kéo bếp, mở vòi nước.
Gương mặt căng , lông mày nhíu c.h.ặ.t hơn.
Giống như một tuần , khi đòi nhận nuôi con mèo nhỏ.
Hôm đó, đang bên đường đợi đến đón trượt tuyết, vô tình phát hiện một con mèo trong bồn hoa.
Màu cam, hung dữ, cứ kêu với ngừng.
Nó gầy, chỉ mở một mắt, mắt còn dính đầy ghèn khô.
Nếu ai quan tâm, chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
Bên cạnh quần áo, thử xách nó lên, quả nhiên cào mấy cái.
Khi Trác Chí Thư đến, con mèo vẫn hung dữ, giương nanh múa vuốt.
nhận nuôi nó.
Anh dùng áo khoác bọc con mèo , :
“Không , nó quá hoang dã.”
“Nuôi một thời gian sẽ thôi, quản nó sẽ c.h.ế.t mất.”
Trác Chí Thư hiếm khi nổi giận.
“Em thấy tay cào ? Anh sẽ tìm nhận nuôi nó, nhưng em nuôi. Bây giờ, đưa em đến bệnh viện tiêm phòng .”
Vì chuyện giận cả ngày, ngay cả trượt tuyết cũng nữa.
Cuối cùng vẫn là xin , mua cho chai nước hoa mà thích, chuyện mới kết thúc.
luôn nghĩ tức giận vì thương.
Bây giờ nghĩ , lẽ là vì chán ghét sự bốc đồng và ngu ngốc của .