Kế Hậu Thanh Nhàn: Cung Đấu Không Bằng Tấu Hài

Chương 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin lương thực cứu trợ cướp như một gáo nước lạnh tạt thẳng sự phấn khởi của cả kinh thành. Tiêu Hoán nổi lôi đình ngay tại triều, còn thì cảm thấy công sức "livestream" vất vả của chà đạp. Không thể yên kẻ gian đắc chí, lập tức thu dọn hành trang, dắt theo Alira và ép Tiêu Hoán cho phép cùng về phương Nam.

Lần , để tiện bề hành sự, quyết định thực hiện màn giả trai đỉnh cao. Với kỹ thuật tạo khối và đ.á.n.h bóng gương mặt của thế kỷ 21, cộng thêm bộ áo bào xanh thanh nhã, biến hình thành một vị công t.ử tuấn tú, phong lưu, tự xưng là "Thẩm mưu sĩ". Alira thì vai em trai tinh nghịch, còn Tiêu Hoán đóng vai "đại ca" giàu đang tìm cơ hội kinh doanh.

Sau ba ngày phi ngựa liên tục, chúng đặt chân đến Châu phủ phương Nam. Cảnh tượng tiêu điều, nước lũ tuy rút nhưng bùn đất và xác xơ vẫn bao trùm khắp nơi. Điều kỳ lạ là, mặc dù triều đình cử về điều tra vụ cướp, nhưng dấu vết đều biến mất một cách sạch sẽ như thể lương thực đó bốc trung.

trong một quán tồi tàn, quan sát đám qua . thầm nghĩ: Ở hiện đại, tìm thì xem camera, ở đây tìm manh mối thì xem "diễn xuất" của dân bản địa. — "Tiểu nhị, vùng dạo 'chim bay lọt, lá rụng ', lương thực của triều đình mất tích kỳ lạ thế?" — tung một đồng tiền vàng, khẽ nháy mắt với gã tiểu nhị.

Gã tiểu nhị thấy vàng thì mắt sáng rực, nhưng ngay lập tức run rẩy quanh, thầm thì: — "Công t.ử bớt lời. Ở đây, lời thể bay xa, nhưng mạng thì ngắn lắm. Các cứ tìm đến 'Lầu Vọng Nguyệt', ở đó kẻ chuyện, nhưng cái giá trả chỉ là tiền ."

"Lầu Vọng Nguyệt" thực chất là một sào huyệt của đám thảo khấu núp bóng t.ửu lầu. Đêm đó, ba chúng mặt. cầm chiếc quạt giấy, phe phẩy phong thái của một thiếu gia sành sỏi, trong khi Tiêu Hoán thì mặt lạnh như tiền, tay luôn đặt gần thanh kiếm giấu trong áo bào.

Vừa bước , một nữ nhân lẳng lơ, trang điểm đậm đà tiến gần: — "Ồ, ba vị khách quý trông lạ mặt quá. Các vị tìm vui, tìm... thứ khác?"

khẩy, áp sát , dùng tông giọng trầm thấp đầy quyến rũ (kỹ thuật hạ tông giọng để giả nam của bao giờ thất bại): — "Bọn tìm thứ mà các cô đang giấu hầm. Nghe hàng 'triều đình' dùng , bọn thương lượng để đưa về phương Bắc bán , giá cả thành vấn đề."

Nữ nhân khựng , ánh mắt lóe lên sự nghi hoặc dẫn chúng buồng trong. Tại đây, một gã đàn ông lực lưỡng, n.g.ự.c xăm hình hổ hung tợn đang uống rượu. Hắn chính là Hổ Đầu – thủ lĩnh băng thảo khấu vùng .

— "Thương lượng ? Các gan lớn đấy. các của phủ khâm sai?" — Hắn đập mạnh chén rượu xuống bàn.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

Tiêu Hoán định tay, nhưng nhanh ch.óng ngăn . bước lên phía , thể hiện một màn diễn xuất "đại ca giang hồ" thứ thiệt. nhổ toẹt một cái (dù mất vệ sinh tí nhưng diễn cho giống), thẳng mắt :

— "Khâm sai? Đám đó đang bận ăn hối lộ của Quan tri phủ , thời gian mà tìm đến đây? Nhìn kỹ , của Thẩm gia ở kinh thành. Hoàng hậu hiện nay là tỷ tỷ của . Ta hàng đó đang ở đây, và đến để lấy phần của . Nếu , ngày mai quân đội sẽ san phẳng cái lầu !"

đưa con dấu Thẩm gia (thứ mà lén "mượn" của ông bố Tể tướng khi lão bắt). Hổ Đầu con dấu, vẻ mặt chút d.a.o động. Lão Tể tướng tuy sụp đổ, nhưng vây cánh ở địa phương vẫn còn mạnh.

— "Hóa là Thẩm công t.ử. Thất lễ quá! Thực hàng đó do bọn cướp, mà là 'đặt hàng' . Bọn chỉ là kẻ thuê thôi."

híp mắt : "Ai là kẻ đặt hàng?"

Hắn ngập ngừng: "Là... là Quan tri phủ phương Nam, phối hợp cùng một vị tướng lĩnh biên thùy cũ. Bọn họ tích trữ lương thực để đợi giá lên cao bán cho chính triều đình để lấy công quỹ."

Máu nóng trong sôi sùng sục. Đám sâu mọt đúng là tàn nhẫn đến cực độ!

lúc , Alira bỗng nhiên kêu lên một tiếng. Một tên đàn ông bước nhận . — "Đại ca! Đứa nhỏ ... em thấy nó cùng Công chúa Tây Vực hôm nọ ở kinh thành!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ke-hau-thanh-nhan-cung-dau-khong-bang-tau-hai/chuong-16.html.]

Bầu khí lập tức trở nên căng thẳng tột độ. Hổ Đầu bật dậy, rút thanh đại đao : — "Các là ai? G.i.ế.c bọn chúng cho !"

Tiêu Hoán đợi thêm một giây nào nữa. Hắn rút kiếm, một đường kiếm sắc lẹm x.é to.ạc khí, hạ gục ngay ba tên gần nhất. Alira cũng , cô nàng rút những chiếc kim tẩm t.h.u.ố.c mê của Tây Vực, phóng liên tiếp khiến đám thảo khấu ngã rạp như ngả rạ.

Còn ? võ công, nhưng ... l.ự.u đ.ạ.n khói và bột ớt! rút từ trong túi áo những quả cầu nhỏ (đạo cụ đặc biệt chuẩn từ kinh thành), ném mạnh xuống đất.

"Bùm!" — Khói mịt mù, mùi ớt cay nồng nặc khiến cả t.ửu lầu náo loạn.

— "Bệ hạ, hướng !" — nắm tay Tiêu Hoán, dẫn chạy qua lối thoát hiểm mà quan sát thấy từ .

Trong lúc hỗn loạn, quên vơ lấy cuốn sổ tay ghi chép sổ sách của Hổ Đầu đang để bàn. Đây chính là bằng chứng thép!

Chúng chạy đến bìa rừng thì một toán quân lính vây quanh. , thảo khấu, mà là binh lính của Tri phủ. Tên Tri phủ ngựa, đắc ý: — "Hoàng thượng, Hoàng hậu... các quả thực dũng cảm. tiếc là, phương Nam là địa bàn của thần. Hôm nay, các sẽ 'mất tích' trong trận lũ !"

Hắn phất tay, hàng trăm mũi tên nhắm thẳng về phía chúng . Tiêu Hoán che chắn cho , thanh kiếm trong tay múa thành một vòng tròn bảo vệ. quanh, lòng thắt . Chẳng lẽ Thị hậu 'nhận cát-xê' sớm ở đây ?

— "Bắn!" — Tên Tri phủ hô lớn.

kỳ lạ , mũi tên nào bay . Từ phía lưng đám binh lính, một tiếng tù và vang dội. Đội quân tinh nhuệ nhất của triều đình, do Hoắc Đình tướng quân dẫn đầu ( Tiêu Hoán bí mật gọi trở để phục chức âm thầm cho nhiệm vụ ), ập đến.

— "Cứu giá muộn, xin Bệ hạ và nương nương thứ tội!" — Hoắc Đình hét lớn, dẫn quân đ.á.n.h tan đám phản loạn.

Trận chiến kết thúc nhanh ch.óng. Tên Tri phủ và đồng bọn bắt sống. Số lương thực cứu trợ tìm thấy nguyên vẹn trong hầm bí mật Lầu Vọng Nguyệt.

Sáng hôm , đích Tiêu Hoán và phát lương thực cho dân chúng. Nhìn những nụ , những giọt nước mắt hạnh phúc của bà con, thấy hiểm nguy qua đều xứng đáng.

Tiêu Hoán , đầy bụi đất nhưng ánh mắt lấp lánh lạ thường. Hắn nắm lấy bàn tay , khẽ thì thầm: — "Nàng là mưu sĩ của trẫm, là dũng sĩ của trẫm, và là phụ nữ liều lĩnh nhất mà trẫm từng yêu. Thẩm Ninh, cảm ơn nàng cùng trẫm giữ vững thiên hạ ."

lau một vết bẩn mặt , hì hì: — "Bệ hạ, đừng khen quá, thần tự kiêu đấy. Mà , màn 'phun bột ớt' của thần lúc nãy đạt mấy điểm?"

Tiêu Hoán bật , kéo một nụ hôn nồng cháy ngay giữa quảng trường, sự chứng kiến của hàng ngàn dân và binh lính.

— "100 điểm! Nàng là duy nhất đời , Thẩm Ninh của trẫm."

Góc của Hoắc Đình: Nhìn bọn họ bên , bỗng thấy lòng thanh thản lạ kỳ. Ninh nhi cần một hùng bảo vệ trong bóng tối, nàng cần một quân vương dám cùng nàng đối mặt với cả thế giới. Và Tiêu Hoán điều đó.

Bạn cần đăng nhập để bình luận