Kế Hậu Thanh Nhàn: Cung Đấu Không Bằng Tấu Hài

Chương 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin dữ từ phía Nam truyền về như xát muối lòng : mưa lớn kéo dài khiến đê vỡ, hàng ngàn mẫu ruộng chìm trong biển nước, dân chúng lâm cảnh lầm than, nhà cửa. Tiêu Hoán yên, ngân khố quốc gia vốn eo hẹp những cuộc dẹp loạn, nay gồng gánh thêm khoản cứu trợ khổng lồ.

thấy bản đồ, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con kiến. Máu "nhà tổ chức sự kiện" trong trỗi dậy. vỗ bàn, sang Alira đang gặm hạt sen bên cạnh: — "Alira, chúng gì đó thôi. Không thể để 'nhà tài trợ vàng' của chúng (tức là Tiêu Hoán) sầu não thế !"

Alira hào hứng: "Chị định gì? Lại giả ma hù dọa mấy lão quan giàu để cướp tiền ?"

Ta bí hiểm: "Không, chúng sẽ một việc danh chính ngôn thuận hơn: Đại hội Đấu giá Từ thiện kết hợp Ca nhạc Tạp kỹ!"

lập tức xin chỉ dụ của Tiêu Hoán để tổ chức một buổi yến tiệc tại Ngự hoa viên, mời bộ bá quan văn võ và các phú thương giàu nhất kinh thành. Tiêu Hoán dù hiểu định gì nhưng vì sự tin tưởng tuyệt đối, phê duyệt ngay lập tức.

Ngày diễn sự kiện, Ngự hoa viên trang hoàng lộng lẫy nhưng theo phong cách ... "hiện đại". cho treo các tấm áp-phích vẽ cảnh dân vùng lũ khó khăn (với sự giúp sức của các họa sư cung đình sự chỉ đạo của để tăng tính drama).

bước lên sân khấu với bộ lễ phục lộng lẫy, tay cầm một chiếc ống trúc bọc bạc (giả micro), dõng dạc tuyên bố: — "Chào mừng quý vị đến với đêm hội 'Lá lành đùm lá rách'. Hôm nay, chúng chỉ ăn uống, mà chúng sẽ cùng tạo nên lịch sử!"

Alira mở màn bằng một điệu múa Tây Vực rực rỡ, khiến các phú thương lóa mắt, tinh thần phấn chấn. Ngay khi bầu khí đang nóng lên, bắt đầu màn "livestream chốt đơn" trực tiếp.

— "Vật phẩm đầu tiên! Đây là chiếc khăn tay do chính Thái hậu nương nương thêu, chữ ký độc bản của ! Giá khởi điểm là 100 lượng vàng. Ai sẽ là đầu tiên cứu giúp dân lành vùng lũ đây?"

Một lão phú thương vì lấy lòng Thái hậu hét lớn: " trả 500 lượng!"

— "500 lượng một! 500 lượng hai! Chốt đơn cho Vương lão gia! Xin một tràng pháo tay cho tấm lòng vàng của ngài!" — hô vang, nháy mắt với thái giám để gõ chiêng "binh binh" tạo khí.

Tiếp theo là những vật phẩm "vô giá" khác: một bức tranh do Tiêu Hoán vẽ (thực vẽ nhưng thêm vài nét trừu tượng và gọi đó là phong cách 'Hoàng gia độc bản'), một bộ trang sức của Alira...

Đỉnh điểm của buổi tối là khi tuyên bố: — "Vật phẩm cuối cùng của đêm nay! Đó là... một bữa tối mật cùng Hoàng thượng và Hoàng hậu tại cung Khôn Ninh! Quý vị sẽ về bí kíp ' giàu khó' và tận mắt thấy kỹ thuật toán học 'a b c' đ.á.n.h bại sứ giả Đại Kim!"

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ke-hau-thanh-nhan-cung-dau-khong-bang-tau-hai/chuong-15.html.]

Cả khu vườn bùng nổ. Các phú thương và đại thần tranh hét giá. Con tăng từ 1.000 lượng lên 5.000 lượng, đạt mức kỷ lục 10.000 lượng vàng!

Trong khi đang "chốt đơn" mỏi tay, Tiêu Hoán ở góc khuất, với ánh mắt kinh ngạc buồn . Hắn bao giờ thấy tiền đổ ngân khố nhanh như thế cần dùng đến vũ lực luật pháp.

Kết thúc đêm hội, tiền quyên góp đủ để xây dựng bộ đê điều và hỗ trợ lương thực cho dân chúng trong nửa năm.

Khi đám đông giải tán, bệt xuống bậc thềm, tháo đôi giày thêu cao gót và xoa xoa bàn chân đau nhức. Tiêu Hoán bước gần, cầm lấy bàn chân , nhẹ nhàng bóp cho .

— "Hoàng hậu, nàng đúng là... kẻ cướp văn hóa nhất mà trẫm từng thấy. Nhìn mấy lão phú thương lúc về, dù mất tiền mà mặt mày hớn hở như ban thưởng, trẫm thực sự bái phục nàng."

Ta tựa đầu vai , giọng mệt mỏi nhưng đầy tự hào: — "Bệ hạ, đây gọi là nghệ thuật 'đánh tâm lý'. Bọn họ giàu nhưng bọn họ cần danh tiếng. Thần bán cho bọn họ cái danh, lấy tiền đó mua mạng sống cho dân. Đây là giao dịch đôi bên cùng lợi mà!"

Tiêu Hoán hôn nhẹ lên trán : — "Trẫm sai lập tức chuyển vàng về phía Nam. Thẩm Ninh, nàng chỉ cứu vãn hậu cung, nàng còn đang cứu vãn cả thiên hạ của trẫm."

lúc đó, Alira chạy , tay cầm một túi tiền nhỏ, hì hì: — "Chị Ninh! Em lén bán thêm mấy cái 'poster' chữ ký của em cho mấy vị thiếu gia, kiếm thêm 200 lượng nữa , ăn gà mừng chiến thắng thôi!"

và Tiêu Hoán , cùng bật sảng khoái ánh trăng.

Tuy nhiên, niềm vui trọn vẹn thì một bóng đen xuất hiện. Một mật thám từ phía Nam chạy về, quỳ xuống báo cáo: — "Bệ hạ! Có tin dữ! Số lương thực cứu trợ đợt đầu khi qua địa phận Châu phủ phía Nam một nhóm thảo khấu bí ẩn đ.á.n.h cướp. Điều lạ là bọn chúng hành động như quân đội tinh nhuệ, và dường như nội gián dẫn đường!"

Ánh mắt Tiêu Hoán lập tức trở nên sắc lẹm. cũng cảm thấy tim thắt . Kẻ nào dám cướp miếng cơm của dân nghèo giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thế ?

— "Bệ hạ, vẻ như âm mưu lật đổ vẫn chấm dứt ." — Ta dậy, xỏ giày , thần thái trở nên kiên định — "Lần , thần cùng về phía Nam một chuyến. Thần xem, kẻ nào to gan dám động tiền 'livestream' của !"

Góc của Tiêu Hoán: Ta vốn định bảo vệ nàng trong l.ồ.ng kính, nhưng Thẩm Ninh nàng luôn cùng xông pha trận mạc. Có một vợ như nàng, trẫm thấy chỉ là một vị vua, mà còn là một nam t.ử hán hạnh phúc nhất thế gian.

Bạn cần đăng nhập để bình luận